OROVA.VN — BIZ AI AGENT
Góc nhìn

PMax (Performance Max) là gì và khi nào không nên dùng

Orova 20 lượt xem
PMax (Performance Max) là gì và khi nào không nên dùng

Bạn có bảy chiến dịch chạy ổn, mỗi cái có tên rõ ràng, biết tiền vào đâu, từ khoá nào ra đơn. Có người khuyên gộp hết vào một chiến dịch cho gọn, để hệ thống Google tự lo. Bạn làm theo, và đúng lúc đang tìm hiểu performance max là gì vì vừa nghe đúng lời khuyên đó thì mọi thứ trên giao diện đã đổi khác hoàn toàn.

Vấn đề không phải là số xấu đi. Ngược lại, số trên bảng còn đẹp hơn trước. Nhưng khi sếp hỏi ba câu rất bình thường — tiền chạy vào đâu, bao nhiêu đơn đến từ khách gõ đúng tên thương hiệu, cái từ khoá từng ra nhiều đơn giờ còn sống không — bạn không trả lời được câu nào, vì bảy dòng rõ ràng cũ giờ chỉ còn một dòng duy nhất, bên trong là một cái hộp đen.

Bài này sẽ chỉ cho bạn chính xác Performance Max là gì, chạy trên những kênh nào, cần điều kiện gì để hoạt động tốt, và quan trọng nhất là những nút bạn vẫn còn xoay được dù không thấy hết bên trong. Đọc xong bạn sẽ biết lúc nào nên dùng, lúc nào nên giữ Search riêng, và làm sao để không còn bị hỏi ba câu mà không trả lời được câu nào.

Performance Max là gì?

Performance Max là loại chiến dịch của Google Ads chạy đồng thời trên mọi kênh của Google — Tìm kiếm, Shopping, YouTube, Display, Discover, Gmail, Maps — trong một chiến dịch duy nhất. Bạn nộp nội dung, tín hiệu đối tượng và mục tiêu chuyển đổi; hệ thống tự quyết định hiển thị ở đâu, cho ai, giá bao nhiêu.

Cách dễ hình dung nhất là so với cách làm cũ. Trước đây, mỗi kênh của Google là một loại chiến dịch riêng. Muốn hiện trên trang kết quả tìm kiếm thì dựng chiến dịch Search, chọn từ khoá, viết mẫu quảng cáo chữ. Muốn hiện sản phẩm kèm ảnh và giá thì dựng Shopping, nối nguồn cấp dữ liệu sản phẩm. Muốn chạy video thì dựng chiến dịch Video, muốn chạy banner thì dựng Display. Bảy chiến dịch là bảy cái vòi, mỗi vòi bạn vặn riêng và nhìn riêng.

Performance Max thay bảy cái vòi đó bằng một cái phễu. Bạn đổ vào phễu bốn thứ: nội dung (tiêu đề, mô tả, ảnh, logo, video), nguồn cấp dữ liệu sản phẩm nếu bán hàng, tín hiệu đối tượng, và một mục tiêu chuyển đổi kèm ngân sách. Hệ thống lấy bốn thứ đó, tự ghép thành các mẫu quảng cáo khác nhau cho từng kênh, tự tìm người, tự đấu giá. Bạn không chọn từ khoá. Bạn không chọn vị trí đặt. Bạn không chọn tỷ lệ chia tiền giữa các kênh.

Cái tên nói đúng ý đồ: tối đa hoá hiệu suất theo mục tiêu bạn đặt, bất kể phải đi qua kênh nào. Google ra mắt loại chiến dịch này rộng rãi từ cuối năm 2021, rồi trong năm 2022 chuyển hẳn Smart Shopping và Local campaigns thành Performance Max — nghĩa là ai đang chạy hai loại đó thì bị chuyển, không có lựa chọn ở lại.

Người ta còn gọi tắt là chiến dịch pmax, và bạn sẽ thấy chữ "pmax" xuất hiện khắp nơi trong các nhóm chạy quảng cáo. Cùng một thứ, không có phiên bản nào khác nhau.

Performance Max chạy trên những kênh nào

Đây là danh sách kênh mà một chiến dịch pmax có thể xuất hiện. Điểm cần nhớ: nó có thể xuất hiện ở tất cả, và bạn không có nút tắt riêng từng kênh.

  • Tìm kiếm Google — dạng quảng cáo chữ trên trang kết quả, ghép từ tiêu đề và mô tả bạn nộp.
  • Shopping — thẻ sản phẩm kèm ảnh và giá, lấy từ nguồn cấp dữ liệu Merchant Center.
  • YouTube — video trước, giữa và bên cạnh nội dung, kể cả video do hệ thống tự dựng từ ảnh của bạn nếu bạn không nộp video.
  • Display — banner trên mạng lưới trang web và ứng dụng đối tác.
  • Discover — luồng khám phá trong ứng dụng Google trên điện thoại.
  • Gmail — thẻ quảng cáo trong tab Quảng cáo của hộp thư.
  • Maps — với doanh nghiệp có địa điểm, quảng cáo hiện trong bản đồ và kết quả tìm kiếm địa phương.
Bảy kênh của Google mà một chiến dịch Performance Max có thể xuất hiện
Bảy kênh gộp trong một chiến dịch. Bạn không có nút tắt riêng từng kênh.

Chuyện quan trọng nằm ở chỗ này: bảy kênh đó có ý định mua hàng khác nhau một trời một vực. Người gõ "mua máy lọc nước ro giá rẻ" vào ô tìm kiếm đang định mua. Người đang xem video hài trên YouTube thì không. Nhưng trong một chiến dịch pmax, cả hai đều là hàng tồn kho để hệ thống mua, và nó mua chỗ nào rẻ để đạt mục tiêu bạn đặt.

Đây là gốc rễ của gần như mọi vấn đề mà người ta gặp với loại chiến dịch này. Không phải hệ thống ngu. Nó rất giỏi việc nó được giao. Vấn đề là việc bạn giao cho nó thường không phải việc bạn thật sự muốn.

Chiến dịch pmax cần gì mới hoạt động được

Có bốn điều kiện. Thiếu bất kỳ điều nào thì chiến dịch vẫn chạy, vẫn tiêu tiền, chỉ là tiêu vô ích. Đây là điểm nguy hiểm nhất: nó không báo lỗi khi bạn làm sai.

1. Theo dõi chuyển đổi đúng và sạch

Performance Max không có từ khoá để bám. Thứ duy nhất nó bám vào là tín hiệu chuyển đổi. Bạn nói cái gì là chuyển đổi, nó đi tìm thêm những người giống người đã tạo ra chuyển đổi đó.

Nghĩa là nếu bạn đặt "xem trang liên hệ" làm chuyển đổi chính, hệ thống sẽ đi tìm những người thích xem trang liên hệ. Nếu bạn gộp cả nhấp số điện thoại, gửi form, xem video, cuộn hết trang vào chung một mục tiêu, hệ thống sẽ tìm người dễ tạo ra loại rẻ nhất trong đám đó. Nó không phân biệt được cái nào ra tiền. Bạn phải phân biệt hộ nó, bằng cách chỉ để đúng một hành động thật sự ra tiền vào mục "Chính", còn lại đẩy hết sang "Phụ".

Với hàng thương mại điện tử, phải có giá trị chuyển đổi thật, đúng theo giá trị đơn hàng, không phải giá trị cố định gán bừa. Với dịch vụ và lead, phải có cách bắn kết quả thật từ CRM về, nếu không hệ thống chỉ biết đếm form chứ không biết form nào thành khách.

2. Đủ lượng chuyển đổi để học

Đây là chỗ đau nhất với tài khoản nhỏ. Một chiến dịch tự đấu thầu cần một lượng kết quả tối thiểu mỗi tháng thì con số ước lượng của nó mới ổn định. Ít quá thì nó đoán, và đoán bằng tiền của bạn.

Bạn tự tính được ngưỡng của mình bằng phép nhân đơn giản. Lấy mốc thực hành phổ biến là khoảng 30 chuyển đổi mỗi 30 ngày — đây là mốc kinh nghiệm của người làm nghề để một chiến lược đặt thầu tự động có đủ dữ liệu, không phải con số Google công bố; bạn thay mốc khác vào cũng được, cách tính không đổi. Nhân mốc đó với chi phí mỗi chuyển đổi bạn đang có, ra ngân sách tối thiểu mỗi tháng.

Ví dụ: chi phí mỗi đơn của bạn đang là 200.000đ. Nhân 30 ra 6 triệu một tháng, tức 200.000đ mỗi ngày, chỉ để chiến dịch có đủ dữ liệu học. Nếu ngân sách thật của bạn là 80.000đ một ngày, chiến dịch pmax sẽ sống mãi trong giai đoạn học và không bao giờ ổn định.

3. Kho nội dung đủ dày

Hệ thống ghép mẫu quảng cáo từ những gì bạn nộp. Nộp ba tiêu đề và một cái ảnh thì nó chỉ ghép được vài tổ hợp, và nhiều định dạng sẽ không đủ điều kiện hiện — nghĩa là bạn tự khoá mình khỏi một phần kho hàng.

Loại nội dungSố lượngGhi chú
Tiêu đề3–15, tối đa 30 ký tựNộp càng nhiều tổ hợp càng phong phú
Tiêu đề dài1–5, tối đa 90 ký tựDùng cho định dạng cỡ lớn
Mô tả1–5Cần ít nhất một mô tả ngắn dưới 60 ký tự
ẢnhTối đa 20Bắt buộc có ảnh ngang 1,91:1 và ảnh vuông 1:1; nên thêm ảnh dọc 4:5
Logo1–5Bắt buộc bản vuông 1:1
Video0–5, tối thiểu 10 giâyKhông nộp thì hệ thống tự dựng video từ ảnh của bạn
Tên doanh nghiệpTối đa 25 ký tựHiện kèm ở nhiều định dạng

Các mốc này lấy từ trang trợ giúp Google Ads, mục yêu cầu nội dung cho Performance Max. Google có chỉnh qua từng đợt cập nhật, nên trước khi dựng nhóm nội dung thì mở lại trang đó kiểm tra một lượt.

Dòng đáng chú ý nhất trong bảng là dòng video. Nếu bạn không nộp video, hệ thống tự ghép một cái từ ảnh và chữ của bạn, rồi đem chạy trên YouTube dưới tên thương hiệu của bạn. Video tự ghép thường trông rất tệ. Rất nhiều thương hiệu chạy pmax cả năm mà không biết mình đang có một quảng cáo video xấu hoắc trôi nổi trên YouTube.

4. Trang đích và nguồn cấp dữ liệu chịu được lưu lượng lạ

Vì hệ thống tự chọn nơi hiển thị, lưu lượng đổ về trang đích của bạn sẽ đa dạng hơn nhiều so với chiến dịch Search. Có người đang định mua, có người mới nghe tên bạn lần đầu từ một banner. Trang đích chỉ nói giá và nút "Mua ngay" sẽ chuyển đổi rất tệ với nhóm thứ hai.

Bốn điều kiện phải có trước khi bật chiến dịch Performance Max
Thiếu điều kiện nào thì chiến dịch vẫn chạy và vẫn tiêu tiền, chỉ là tiêu vô ích.

Bốn điều kiện trên nên được xem là danh sách kiểm tra bắt buộc trước khi bấm nút bật, không phải việc "làm dần trong lúc chạy". Chi phí của việc làm dần là vài tuần ngân sách đổ vào một hệ thống đang học sai.

Nhóm nội dung và tín hiệu đối tượng hoạt động thế nào

Hai khái niệm này quyết định phần lớn chất lượng một chiến dịch pmax, và cũng là hai chỗ bị hiểu sai nhiều nhất.

Nhóm nội dung không phải nhóm quảng cáo

Trong chiến dịch Search, nhóm quảng cáo là một cái hộp chứa từ khoá và mẫu quảng cáo, và bạn nhìn được số liệu của từng hộp. Trong pmax, cái tương đương gọi là nhóm nội dung, nhưng nó yếu hơn nhiều: nó gom nội dung và tín hiệu đối tượng cho một chủ đề, chứ không phải một khoang riêng có ngân sách riêng.

Dù vậy, tách nhóm nội dung vẫn là công cụ kiểm soát mạnh nhất mà bạn còn. Một nhóm cho một dòng sản phẩm, với nội dung riêng, tín hiệu riêng, trang đích riêng. Gộp mười dòng sản phẩm khác nhau vào một nhóm nội dung là tự bịt mắt mình, vì báo cáo sau này sẽ chỉ ra một cục.

Tín hiệu đối tượng là gợi ý, không phải nhắm mục tiêu

Đây là chỗ hiểu sai phổ biến nhất. Bạn nạp danh sách khách hàng cũ vào phần tín hiệu đối tượng, rồi tưởng chiến dịch chỉ chạy cho nhóm đó. Không phải. Tín hiệu đối tượng chỉ nói với hệ thống: "hãy bắt đầu tìm từ những người trông giống nhóm này". Hệ thống được phép đi ra ngoài nhóm đó bất cứ lúc nào nó thấy có cơ hội, và nó đi ra rất nhanh.

Nói cách khác, tín hiệu đối tượng là một cú đẩy ban đầu để rút ngắn giai đoạn học, không phải hàng rào. Ai muốn hàng rào thật thì phải đi tìm ở chỗ khác, và bài này sẽ nói tới ở phần kiểm soát.

Chủ đề tìm kiếm

Trong mỗi nhóm nội dung, bạn nhập được tối đa 25 chủ đề tìm kiếm. Đây là những cụm từ mô tả nhu cầu mà bạn muốn hệ thống chú ý tới. Chúng gần giống từ khoá về hình thức nhưng khác hẳn về bản chất: từ khoá là điều kiện, chủ đề tìm kiếm là gợi ý. Hệ thống vẫn tự đi tìm những truy vấn khác mà nó cho là liên quan.

Dù vậy, đừng bỏ trống. Với tài khoản mới hoặc ngành ngách, 25 chủ đề tìm kiếm viết cẩn thận rút ngắn được đáng kể quãng thời gian hệ thống mò mẫm.

Ưu điểm thật của Performance Max

Phần trên nghe có vẻ nhiều cảnh báo, nên cần nói sòng phẳng: loại chiến dịch này có những chỗ mạnh thật, và với một số tài khoản nó tốt hơn hẳn cách làm cũ.

  • Với hàng thương mại điện tử nhiều mã hàng. Một cửa hàng 3.000 sản phẩm không có cách nào dựng nổi 3.000 nhóm quảng cáo tay. Performance Max lấy nguồn cấp dữ liệu và tự lo phần phối hàng. Đây là chỗ nó thật sự vượt trội.
  • Nó đi vào những chỗ bạn không nghĩ tới. Nhu cầu tồn tại ở nhiều nơi hơn danh sách từ khoá bạn viết ra. Hệ thống tìm được những nhóm người mà bạn sẽ không bao giờ nghĩ ra để nhắm.
  • Nó bù cho những kênh bạn không đủ sức chạy riêng. Nhiều đội không có người làm YouTube, không có người làm Display. Performance Max cho họ hiện diện ở đó với công sức gần bằng không.
  • Nó giảm số việc lặt vặt. Không phải rà từ khoá mỗi ngày, không phải nắn giá thầu từng nhóm. Với đội một người kiêm cả chục việc, đây là lợi ích rất thật.
  • Nó tận dụng được dữ liệu bên bạn. Danh sách khách hàng, dữ liệu từ API chuyển đổi, giá trị đơn hàng thật — càng đưa vào nhiều tín hiệu chất lượng, khoảng cách giữa nó và một người chạy tay càng nới rộng theo hướng có lợi cho nó.

Điểm chung của cả năm lợi ích: chúng chỉ thành thật khi bạn đưa cho hệ thống tín hiệu tốt. Không có tín hiệu tốt thì cả năm điều trên đều biến thành nhược điểm. "Đi vào những chỗ bạn không nghĩ tới" thành "đi vào những chỗ rác". "Giảm việc lặt vặt" thành "không ai để ý tiền chảy đi đâu".

Phần thiếu minh bạch: những gì báo cáo không cho bạn thấy

Đây là cái giá bạn trả. Cần biết trước để không bị bất ngờ vào ngày sếp hỏi.

Không có bảng từ khoá

Bạn không thấy danh sách truy vấn đầy đủ với chi tiêu và chuyển đổi từng dòng như trong chiến dịch Search. Google đã mở dần phần này qua các bản cập nhật, từ chỗ chỉ có nhóm chủ đề sang chỗ có danh sách cụm từ chi tiết hơn, nhưng mức chi tiết vẫn kém xa Search. Muốn biết chính xác truy vấn nào ăn tiền thì hoặc dùng công cụ ngoài đọc dữ liệu qua API, hoặc chấp nhận nhìn mờ.

Chia tiền giữa các kênh nhìn rất mờ

Google có bổ sung báo cáo theo kênh cho pmax, nhưng nó ở mức tổng quan. Bạn khó trả lời được câu "một đồng bỏ vào YouTube trong chiến dịch này đẻ ra bao nhiêu đồng doanh thu" theo cách trả lời được với chiến dịch Video chạy riêng.

Vị trí đặt trên Display và YouTube

Bạn xem được danh sách vị trí đã hiển thị, nhưng khả năng loại trừ hạn chế hơn nhiều so với chiến dịch Display riêng. Với thương hiệu quan tâm tới chuyện quảng cáo của mình xuất hiện cạnh nội dung gì, đây là một rủi ro cần cân nhắc thật sự.

Nó ăn cả lưu lượng thương hiệu

Đây là chỗ làm hỏng số liệu nhiều nhất. Nếu không chặn, chiến dịch pmax sẽ hiện quảng cáo khi người ta gõ đúng tên thương hiệu của bạn. Nhóm người đó gần như chắc chắn mua, kể cả không có quảng cáo. Chiến dịch nhận công hết, ROAS trên bảng đẹp lộng lẫy, và bạn kết luận sai rằng nên đổ thêm tiền vào đó.

Nội dung tự ghép nằm ngoài kiểm soát

Hệ thống ghép tiêu đề với mô tả với ảnh theo cách nó thấy hợp lý. Đôi khi ra những tổ hợp mà không ai trong đội bạn duyệt. Video tự dựng là ví dụ dễ thấy nhất.

Tổng lại, đánh đổi rất rõ: bạn nhận hiệu suất tự động và độ phủ, bạn trả bằng khả năng nhìn và khả năng chỉnh. Nếu công việc của bạn đòi hỏi phải giải thích được từng đồng cho người khác, hãy tính cái giá này vào ngay từ đầu.

Bảy nút bạn vẫn còn xoay được

Nhiều người nghĩ chạy pmax là bó tay hoàn toàn. Không đúng. Có một loạt nút kiểm soát thật, chỉ là chúng nằm rải rác và ít ai bật hết.

Sáu nhóm điểm kiểm soát còn lại trong một chiến dịch Performance Max
Sơ đồ các điểm kiểm soát, gom thành sáu nhóm. Bật đủ thì hộp đen bớt đen đi khá nhiều.

1. Loại trừ thương hiệu

Việc đầu tiên phải làm, làm ngay hôm bật chiến dịch. Google cho tạo danh sách thương hiệu ở cấp tài khoản rồi loại trừ khỏi chiến dịch pmax, để nó thôi ăn lưu lượng tìm kiếm tên bạn. Đưa tên thương hiệu vào danh sách này rồi để một chiến dịch Search thương hiệu riêng lo phần đó — cách này vừa rẻ hơn vừa cho bạn nhìn thấy số thật.

Nhớ thêm cả các cách viết sai chính tả tên thương hiệu và tên miền vào danh sách. Đó là những truy vấn có tỷ lệ chuyển đổi cao nhất tài khoản, và cũng là những truy vấn ít cần quảng cáo nhất.

Chiều ngược lại cũng có: Google cho phép chỉ chạy pmax trên lưu lượng thương hiệu. Ít ai dùng, nhưng nó hữu ích khi bạn muốn phủ kín thương hiệu trên mọi kênh mà không muốn chiến dịch đi lang thang.

2. Từ khoá phủ định

Có hai lớp. Lớp cấp tài khoản áp cho mọi chiến dịch, kể cả pmax — đây là nơi bạn chặn những thứ chắc chắn không bao giờ muốn trả tiền: "miễn phí", "tuyển dụng", "cách tự làm", "review lừa đảo", tên đối thủ nếu bạn không muốn cạnh tranh ở đó. Lớp cấp chiến dịch cho pmax cũng đã được mở, tuy số lượng bị giới hạn và Google có đổi qua từng đợt cập nhật, nên hãy kiểm tra ngay trong giao diện tài khoản của bạn.

Danh sách phủ định là thứ đáng đầu tư thời gian nhất trong cả tài khoản, và cách xây danh sách đó thì đã có bài riêng: bảng giá chạy quảng cáo Google Ads và cách chặn từ khoá phủ. Với pmax thì nó còn quan trọng hơn Search, vì bạn không có bảng từ khoá để sửa sai sau.

3. Tách nhóm nội dung theo dòng sản phẩm

Mỗi nhóm nội dung một chủ đề, một bộ nội dung, một trang đích. Với hàng thương mại điện tử, tách theo nhóm hàng trong nguồn cấp dữ liệu. Việc này vừa cho hệ thống tín hiệu rõ hơn vừa cho bạn báo cáo đọc được.

4. Tách chiến dịch theo biên lợi nhuận

Đây là nút mà người chạy có kinh nghiệm dùng nhiều nhất. Hàng biên 50% và hàng biên 8% không thể chung một mục tiêu ROAS. Tách thành hai chiến dịch pmax với hai mục tiêu khác nhau, mỗi cái có ngân sách riêng. Cách chọn mục tiêu và đặt mức thì xem thêm ở bài về chiến lược chạy quảng cáo Facebook hiệu quả cho người mới.

5. Tắt mở rộng URL cuối

Mặc định hệ thống được phép tự chọn trang đích khác trên website của bạn nếu nó thấy trang đó hợp hơn. Nghe hay, nhưng nó hay lôi người ta về trang blog, trang chính sách, trang về chúng tôi. Tắt mở rộng URL, hoặc ít nhất loại trừ những đường dẫn không bao giờ nên nhận quảng cáo.

6. Mục tiêu khách hàng mới

Có chế độ cho phép trả giá cao hơn cho khách mới, hoặc chỉ đấu giá cho khách mới. Với ngành có tỷ lệ mua lại cao, đây là cách chặn hệ thống tiêu hết tiền vào việc mua lại chính khách hàng cũ của bạn.

7. Loại trừ vị trí địa lý, lịch chạy, thiết bị

Những nút cơ bản này vẫn còn. Nhiều người quên mất chúng vì mải nghĩ pmax là hộp đen hoàn toàn. Nếu bạn không giao hàng ở một số tỉnh, loại trừ. Nếu tổng đài không trực đêm và chuyển đổi chính là cuộc gọi, chỉnh lịch.

Bật đủ bảy nút này, chiến dịch pmax của bạn khác hẳn một chiến dịch bật mặc định rồi để đó. Phần lớn những câu chuyện "pmax đốt tiền" mà bạn nghe đều đến từ tài khoản chưa bật nút nào trong bảy nút trên.

So sánh pmax và Search: khi nào chọn cái nào

Câu hỏi này hay bị đặt sai. Không phải chọn một bỏ một. Đa số tài khoản khoẻ mạnh chạy cả hai, mỗi cái một việc.

Tiêu chíChiến dịch SearchChiến dịch pmax
Bạn kiểm soát gìTừ khoá, loại đối sánh, mẫu quảng cáo, trang đíchNội dung, tín hiệu, mục tiêu, các loại trừ
Nhìn thấy gìTừng truy vấn, từng từ khoá, từng mẫuTổng quan theo nhóm nội dung và kênh
Kênh hiển thịTrang kết quả tìm kiếm và đối tác tìm kiếmBảy kênh của Google
Ý định của người xemCao, họ đang chủ động tìmTrộn, từ rất cao đến gần bằng không
Cần bao nhiêu dữ liệu chuyển đổiChạy được cả khi ít, dùng đặt thầu tayCần lượng ổn định mỗi tháng mới ra dáng
Cần bao nhiêu nội dungVài mẫu chữĐủ bộ chữ, ảnh, logo, video
Mạnh nhất khiNhu cầu rõ, ngách hẹp, cần giải trình từng đồngNhiều mã hàng, dữ liệu chuyển đổi dày, muốn phủ rộng
Yếu nhất khiDanh mục quá lớn, không đủ người chămDữ liệu bẩn, ngân sách nhỏ, cần minh bạch
So sánh chiến dịch Search, Shopping và Performance Max theo mức kiểm soát
Ba loại chiến dịch, ba mức kiểm soát khác nhau. Chọn theo việc cần làm chứ không theo cái nào mới hơn.

Có một luật ưu tiên bạn cần biết khi chạy song song. Theo trang trợ giúp Google Ads: nếu trong tài khoản có một từ khoá đối sánh chính xác trùng đúng với truy vấn của người dùng, chiến dịch Search chứa từ khoá đó được ưu tiên hơn pmax. Ngoài trường hợp đó, hệ thống so xếp hạng quảng cáo để quyết định cái nào hiện.

Luật này rất hữu dụng. Nó cho bạn cách bảo vệ những từ khoá quan trọng nhất: đưa chúng vào chiến dịch Search dưới dạng đối sánh chính xác, và chúng sẽ không bị pmax nuốt. Với Shopping thì ngược lại — pmax được ưu tiên hơn chiến dịch Shopping thường trong cùng tài khoản, nên đừng mong chạy song song hai cái rồi so kèo công bằng.

Cách sắp xếp toàn bộ tài khoản để hai loại chiến dịch này không giẫm chân nhau thì dài hơn phạm vi bài này; nếu bạn đang dựng lại từ đầu, đọc thêm bài về cấu trúc tài khoản Google Ads trước khi bật chiến dịch pmax đầu tiên.

Ba trường hợp không nên dùng Performance Max

Phần này là lý do bài viết tồn tại. Ba trường hợp dưới đây không phải "khó" mà là "đừng". Trong ba trường hợp này, chiến dịch pmax gần như chắc chắn cho kết quả tệ hơn cách làm cũ, và tệ theo cách khó phát hiện.

Trường hợp 1: Tín hiệu chuyển đổi của bạn chưa sạch

Dấu hiệu nhận biết, chỉ cần một cái là đủ:

  • Mục chuyển đổi chính của bạn đang gộp nhiều hành động khác loại (mua hàng chung với xem trang, nhấp gọi, gửi form).
  • Bạn đang tính chuyển đổi "vi mô" như cuộn trang, ở lại 30 giây, xem video.
  • Giá trị chuyển đổi là số cố định gán bừa chứ không phải giá trị đơn thật.
  • Số chuyển đổi trong Google Ads lệch quá xa số đơn thật trong hệ thống bán hàng của bạn, và bạn chưa biết vì sao.
  • Bạn chạy lead và chưa có cách bắn kết quả bán được hay không từ CRM về Google.

Vì sao đây là án tử với pmax: chiến dịch Search có từ khoá làm hàng rào, nên dù tín hiệu bẩn thì nó vẫn chỉ chạy trong phạm vi từ khoá bạn chọn — thiệt hại có trần. Performance Max không có hàng rào nào ngoài tín hiệu chuyển đổi. Tín hiệu bẩn nghĩa là nó được toàn quyền đi khắp bảy kênh để săn thứ sai, với tốc độ tối đa.

Việc phải làm trước: dọn lại mục tiêu chuyển đổi, để đúng một hành động ra tiền vào mục Chính, gắn giá trị thật, đối chiếu với số đơn thật trong ít nhất bốn tuần. Xong rồi hẵng bật pmax.

Trường hợp 2: Ngân sách và lượng chuyển đổi quá nhỏ

Phép tính ở phần trước cho bạn ngưỡng: mốc chuyển đổi tối thiểu nhân với chi phí mỗi chuyển đổi hiện tại. Dưới ngưỡng đó, chiến dịch pmax không thoát được giai đoạn học.

Ngân sách tháng tối thiểu tính theo chi phí mỗi chuyển đổi
Số tính thẳng từ công thức, không phải số đo từ tài khoản nào. Thay chi phí mỗi chuyển đổi thật của bạn vào để ra con số của bạn.

Cái khó chịu là nó không hỏng theo kiểu dễ thấy. Chiến dịch vẫn chạy, thỉnh thoảng vẫn có đơn, và bạn cứ tự nhủ tuần sau sẽ ổn. Ba tháng sau nhìn lại thì số dao động lung tung, tuần này ba đơn tuần sau không đơn nào, và không có bài học nào rút ra được vì mẫu quá nhỏ.

Với ngân sách nhỏ, cách làm cho kết quả tốt hơn là dồn hết vào một chiến dịch Search nhắm nhu cầu rõ nhất, dùng đặt thầu thủ công hoặc tối đa hoá nhấp có trần giá, và chấp nhận phủ hẹp. Hẹp mà kiểm soát được thì hơn rộng mà đoán.

Trường hợp 3: Phần lớn nhu cầu của bạn là nhu cầu thương hiệu

Nếu tra thử thì phần lớn lưu lượng tìm kiếm về bạn là người gõ thẳng tên thương hiệu, bật pmax mà không chặn thương hiệu sẽ tạo ra một ảo giác cực kỳ thuyết phục. ROAS lên cao, chi phí mỗi đơn xuống thấp, mọi chỉ số đều nói "tăng ngân sách đi". Bạn tăng, và tổng doanh thu không nhúc nhích, vì tiền chỉ đang mua lại những đơn vốn dĩ tự về.

Trường hợp này thật ra có lối thoát: bật loại trừ thương hiệu ngay từ đầu như đã nói ở phần trên. Nhưng nếu bạn không thể hoặc không muốn quản lý danh sách loại trừ đó cho cẩn thận — ví dụ thương hiệu có nhiều tên gọi, nhiều cách viết, nhiều dòng sản phẩm mang tên riêng — thì đừng bật pmax. Chi phí của việc chặn sót lớn hơn lợi ích của việc phủ rộng.

Nửa trường hợp thứ tư: bạn phải giải trình từng đồng

Không phải "đừng dùng" mà là "biết trước rồi hãy dùng". Nếu công việc của bạn là báo cáo cho một hội đồng hay một nhà đầu tư đòi bóc tách từng kênh, hộp đen sẽ thành vấn đề chính trị chứ không phải vấn đề kỹ thuật. Hãy thống nhất trước với người nghe báo cáo về mức chi tiết mà bạn sẽ cung cấp được, trước khi gộp bảy chiến dịch thành một.

Những nhầm lẫn thường gặp khi chạy chiến dịch pmax

Bật xong rồi sửa mỗi ngày

Đây là nhầm lẫn tốn tiền nhất. Mỗi lần bạn đổi ngân sách, đổi mục tiêu, thêm bớt nội dung là hệ thống phải ước lượng lại. Sửa mỗi ngày là giữ chiến dịch mãi trong trạng thái mò mẫm. Google khuyến nghị để chiến dịch chạy khoảng sáu tuần trước khi đánh giá, và khoảng thời gian đó có lý do thống kê chứ không phải câu chữ marketing. Đặt lịch: bật, ghi ngày, không đụng vào trừ khi có sự cố thật.

Đổi ngân sách theo bậc thang lớn

Tăng ngân sách gấp đôi trong một đêm khiến hệ thống phải học lại phần lớn. Tăng theo bậc nhỏ, cách nhau vài ngày, và ghi lại mốc thay đổi để sau này còn đọc được báo cáo.

Nhồi mọi thứ vào một nhóm nội dung

Một nhóm nội dung chứa cả nồi cơm điện lẫn máy lọc nước lẫn dịch vụ bảo hành sẽ cho ra những tổ hợp quảng cáo vô nghĩa và báo cáo không đọc được. Tách theo chủ đề, kể cả khi phải tách thành sáu nhóm.

Tưởng tín hiệu đối tượng là hàng rào

Đã nói ở trên nhưng nhắc lại vì sai lầm này quá phổ biến. Muốn hàng rào thì dùng loại trừ, không dùng tín hiệu.

Bỏ trống phần video

Không nộp video thì hệ thống tự dựng. Bạn mất quyền quyết định hình ảnh thương hiệu của mình trên YouTube. Kể cả một video 15 giây quay bằng điện thoại cũng tốt hơn bản tự ghép.

So sánh pmax với chiến dịch cũ bằng số trong bảng

Vì pmax hay ăn lưu lượng thương hiệu và ăn cả lưu lượng lẽ ra thuộc về chiến dịch nhắm lại, số của nó trên bảng luôn đẹp hơn thực tế. Muốn so công bằng thì phải nhìn tổng doanh thu và tổng chi tiêu của cả tài khoản trước và sau, chứ không so dòng với dòng.

Chạy pmax song song với Shopping thường rồi tưởng đang thử nghiệm

Không phải thử nghiệm. Performance Max được ưu tiên hơn Shopping thường trong cùng tài khoản, nên cái sau sẽ teo dần và bạn sẽ kết luận sai rằng pmax thắng.

Quy trình rà soát chiến dịch pmax

Chạy pmax không có nghĩa là không làm gì. Nó đổi loại việc: từ nắn giá thầu sang canh tín hiệu và canh rò rỉ. Đây là nhịp rà soát dùng được cho hầu hết tài khoản.

NhịpViệcNgưỡng hành động
Hằng ngàyNhìn chi tiêu và số chuyển đổi của ngày hôm trướcChi tiêu vọt hơn mức thường ngày mà không có chuyển đổi thì kiểm tra ngay
Hằng ngàyKiểm tra nguồn cấp dữ liệu sản phẩm còn duyệt khôngCó mã hàng bị từ chối thì sửa trong ngày
Hằng tuầnĐọc báo cáo cụm từ tìm kiếm ở mức chi tiết nhất mà giao diện choThấy chủ đề không liên quan thì thêm vào danh sách phủ định
Hằng tuầnKiểm tra danh sách loại trừ thương hiệu còn đủ chưaCó tên viết sai hoặc tên dòng sản phẩm mới thì bổ sung
Hằng tuầnXem xếp hạng nội dung trong từng nhómNội dung bị chấm "thấp" thì thay, đừng để chiếm chỗ
Hai tuầnĐối chiếu số chuyển đổi trong Google Ads với số đơn thậtLệch quá mức bạn chấp nhận được thì dừng mọi việc khác, đi sửa đo lường
Hằng thángXem phân bổ chi tiêu theo kênh và theo nhóm nội dungMột nhóm ăn hết ngân sách mà không ra kết quả thì tách chiến dịch riêng
Hằng thángRà lại mục tiêu ROAS hoặc chi phí mỗi đơn theo biên lợi nhuận thậtBiên đổi thì mục tiêu phải đổi theo
Hằng quýTắt hẳn chiến dịch pmax trong hai tuần để đo phần tăng thêmTổng doanh thu tài khoản không giảm tương xứng thì xem lại toàn bộ

Dòng cuối cùng là dòng khó chịu nhất và cũng là dòng duy nhất trả lời được câu hỏi thật sự quan trọng: nếu tắt nó đi thì bạn mất bao nhiêu. Chừng nào chưa có con số đó, mọi tranh cãi về việc pmax tốt hay không đều chỉ là tranh cãi về một chỉ số vốn được thiết kế để trông đẹp.

Làm tay tới đâu thì hết sức

Với một tài khoản, một chiến dịch pmax, ba nhóm nội dung, toàn bộ bảng ở trên làm tay được. Mỗi sáng nhìn năm phút, mỗi thứ hai ngồi nửa tiếng. Không cần công cụ gì ngoài giao diện Google Ads.

Chỗ làm tay đuối sức là khi số lượng nhân lên. Ba nền tảng quảng cáo, mỗi nền tảng mấy chục chiến dịch, mỗi chiến dịch mấy nhóm, nhân với việc phải kiểm tra hằng tuần. Mỗi sáng thứ hai bạn mở ba giao diện gọi tên chỉ số theo ba kiểu khác nhau, xuất ba file, ghép lại mới thấy chỗ nào đang rò tiền. Đa số người làm quảng cáo bỏ cuộc ở tuần thứ tư, không phải vì lười mà vì việc này lặp lại tới mức không ai duy trì nổi.

Đây đúng là loại việc nên giao cho máy. Nếu bạn muốn có sẵn một chỗ gom cả Google Ads, Meta và TikTok vào một bảng rồi để AI chạy quảng cáo canh giúp những ngưỡng bạn vừa đặt ở bảng trên, Orova Ads làm đúng việc đó: đồng bộ chiến dịch, nhóm quảng cáo và số liệu theo ngày của cả ba nền tảng về một chỗ, cho bạn viết luật bằng lời thường kiểu "nếu chiến dịch này tiêu quá ngần này mà không có chuyển đổi thì báo tôi" rồi đặt lịch chạy, và mặc định AI chỉ đề xuất kèm lý do cùng số liệu để bạn duyệt — muốn cho nó tự làm thì mới bật chế độ khác. Đăng ký được tặng 1.000 quota, không cần thẻ, và nền tảng không thu phần trăm ngân sách quảng cáo của bạn.

Nhưng phải nói rõ: không công cụ nào nhìn được vào bên trong hộp đen của Google thay bạn. Máy giúp bạn khỏi phải mở ba giao diện mỗi sáng và khỏi bỏ sót ngưỡng đã đặt. Quyết định dọn lại mục tiêu chuyển đổi, quyết định chặn thương hiệu, quyết định dám tắt chiến dịch hai tuần để nhìn sự thật — vẫn là quyết định của bạn.

Câu hỏi thường gặp

Performance Max có tốt không, nói ngắn gọn?

Tốt với tài khoản có dữ liệu chuyển đổi sạch, nhiều mã hàng và ngân sách đủ để có lượng kết quả ổn định mỗi tháng. Không tốt với tài khoản đang đo sai, ngân sách nhỏ, hoặc cần giải trình từng đồng. Nó là một công cụ chuyên dụng, không phải một bản nâng cấp chung cho mọi người.

Nên chạy bao lâu rồi mới đánh giá?

Google khuyến nghị khoảng sáu tuần trước khi kết luận. Trong khoảng đó đừng đổi mục tiêu, đừng đổi ngân sách theo bậc lớn, đừng xáo nội dung. Nếu sáu tuần là quá dài so với ngân sách bạn dám chấp nhận rủi ro, thì đó chính là dấu hiệu ngân sách của bạn chưa đủ cho loại chiến dịch này.

Chạy pmax rồi có nên giữ chiến dịch Search không?

Nên, ít nhất là chiến dịch Search thương hiệu. Ngoài ra nên giữ Search cho những từ khoá quan trọng nhất dưới dạng đối sánh chính xác, vì theo luật ưu tiên của Google thì từ khoá đối sánh chính xác trùng đúng truy vấn sẽ được ưu tiên hơn pmax. Đây là cách duy nhất bảo vệ những truy vấn bạn không muốn giao cho hệ thống tự quyết.

Vì sao chi tiêu chạy hết vào một nhóm nội dung?

Vì hệ thống dồn tiền vào chỗ nó ước lượng có kết quả rẻ nhất, và ước lượng đó thường thiên về nhóm có nhiều dữ liệu nhất. Nếu bạn muốn mỗi dòng sản phẩm được đảm bảo một phần ngân sách, cách duy nhất là tách chiến dịch chứ không phải tách nhóm nội dung — nhóm nội dung không có ngân sách riêng.

Có cách nào xem chính xác truy vấn nào ăn tiền không?

Trong giao diện thì chỉ tới mức Google cho. Muốn chi tiết hơn thì đọc dữ liệu qua API của Google Ads và tự dựng báo cáo, hoặc dùng công cụ ngoài làm việc đó hộ. Dù vậy, kể cả qua API thì mức chi tiết vẫn không bằng chiến dịch Search, vì phần dữ liệu đó Google không mở ra hết.

Bật chiến dịch pmax có làm hỏng chiến dịch Search đang chạy tốt không?

Có thể, theo hai đường. Đường thứ nhất là nó ăn lưu lượng thương hiệu, làm số của chiến dịch Search thương hiệu tụt và số của pmax phồng. Đường thứ hai là với những truy vấn mà bạn chỉ có đối sánh rộng hoặc cụm từ, pmax có thể thắng đấu giá nội bộ. Chặn thương hiệu và đưa từ khoá quan trọng về đối sánh chính xác xử lý được phần lớn cả hai.

Ngành nào không hợp với pmax?

Không có danh sách ngành cố định, nhưng ba đặc điểm sau làm nó khó dùng: chu kỳ mua rất dài khiến tín hiệu chuyển đổi về quá muộn, chất lượng lead quan trọng hơn số lượng lead mà chưa nối được CRM, và những ngành có ràng buộc chặt về nơi quảng cáo được phép xuất hiện. Ba đặc điểm này thường đi cùng nhau trong B2B ngách hẹp.

Việc nên làm trong tuần này

Đừng làm cả bài một lúc. Bốn việc theo thứ tự, mỗi việc mất chưa tới nửa tiếng:

  1. Mở mục chuyển đổi và xem cái gì đang nằm ở "Chính". Nếu có hơn một loại hành động, hoặc có hành động không ra tiền, đẩy chúng sang "Phụ" ngay hôm nay. Đây là việc có tác động lớn nhất trong cả bốn việc.
  2. Kiểm tra loại trừ thương hiệu. Nếu chưa có danh sách thương hiệu áp cho chiến dịch pmax, tạo ngay, kèm cả các cách viết sai tên và tên miền. Rồi tra lại báo cáo cụm từ tìm kiếm xem tuần qua có bao nhiêu lưu lượng thương hiệu chạy qua đó.
  3. Tính ngưỡng ngân sách tối thiểu của bạn bằng chi phí mỗi chuyển đổi hiện tại nhân với mốc chuyển đổi bạn chọn. So với ngân sách đang chạy. Nếu đang dưới ngưỡng, đây là lúc quyết định: hoặc dồn ngân sách vào một chiến dịch pmax duy nhất, hoặc chuyển hẳn về Search.
  4. Ghi vào lịch một khoảng hai tuần để tắt thử. Chọn giai đoạn không khuyến mãi, ghi trước con số tổng doanh thu và tổng chi tiêu của hai tuần liền trước để có mốc so.

Việc thứ nhất và việc thứ tư là hai việc ít ai làm và cũng là hai việc quyết định nhiều nhất. Việc thứ nhất quyết định hệ thống học đúng hay học sai. Việc thứ tư quyết định bạn có biết sự thật hay không. Mọi thứ còn lại chỉ là chỉnh sửa quanh mép.

Muốn kiểm soát Performance Max mà không phải ngồi mò từng báo cáo?

Đọc đến đây bạn đã biết Performance Max cần dữ liệu chuyển đổi sạch, cần theo dõi tín hiệu đối tượng, cần kiểm tra định kỳ những nút vẫn xoay được. Vấn đề là làm tay tốn rất nhiều thời gian: soi báo cáo rời rạc, so sánh hiệu suất theo kênh, phát hiện từ khoá thương hiệu bị nuốt vào chiến dịch chung — những việc lặp lại tuần nào cũng phải làm lại.

Đây là chỗ Orova Ads có thể giúp. Đây là công cụ giúp tự động hoá phần theo dõi và phân tích hiệu suất quảng cáo đó, để bạn không phải tự tay lục từng con số mỗi tuần. Nếu bạn thấy việc quản lý Performance Max đang chiếm quá nhiều thời gian của mình, có thể xem thử Orova Ads hoạt động ra sao.

Xem Orova Ads

Giữ quyền quyết định khi bật tự động

Orova Ads có ba chế độ Cố vấn, Kết hợp và Tự động — bạn chọn mức AI được phép làm.

Dùng thử miễn phí