OROVA.VN — BIZ AI AGENT
Góc nhìn

Google không index bài viết: chẩn đoán một ca thật

Orova 32 lượt xem
Google không index bài viết: chẩn đoán một ca thật

Một website tin tài chính đăng đều hai bài mỗi ngày suốt bốn tháng. Search Console báo về ba lượt bấm trong hai mươi tám ngày. Không phải ba trăm, mà ba.

Chủ website nghĩ ngay tới nội dung. Nhưng kiểm tra kỹ thì mọi bài đều dài, có ảnh, không trùng nhau. Vấn đề nằm chỗ khác hẳn: Google không index bài viết nào cả. Suốt hai tháng, gần như toàn bộ nội dung mới không hề tồn tại trong mắt công cụ tìm kiếm.

Bài này kể lại ca đó từ đầu tới cuối — cách chẩn đoán, nguyên nhân gốc hoá ra không liên quan gì tới nội dung, lần chữa đầu chưa đủ nên phải chữa lần hai, và cả phần tới giờ vẫn chưa xong. Mọi con số trong bài là số thật của ca này.

Bốn trạng thái của một bài trong mắt Google

Đăng bài lên web mới là bước một. Google còn phải biết bài tồn tại, vào đọc, rồi mới quyết định có lưu vào kho hay không. Bốn bậc đó là bốn trạng thái khác nhau, và mỗi bậc có cách chữa riêng.

Sơ đồ bốn trạng thái của một bài viết trong mắt Google: chưa phát hiện, đã phát hiện chưa bò, đã bò chưa index, đã index
Chỉ trạng thái cuối mới có cửa ra kết quả tìm kiếm. Ca này kẹt ở bậc một suốt hai tháng.

Bậc một: chưa phát hiện. Google không biết bài tồn tại. Nguyên nhân thường là sơ đồ trang hỏng, hoặc không trang nào dẫn link tới bài. Đây là bậc tệ nhất, và cũng là bậc dễ chữa nhất nếu tìm ra.

Bậc hai: đã phát hiện, chưa vào đọc. Google biết có bài, ghi vào danh sách chờ, nhưng chưa ưu tiên vào đọc. Thường vì nó chấm trang này không quan trọng, dựa vào mấy trang khác dẫn tới và trang nằm sâu bao nhiêu cú bấm.

Bậc ba: đã đọc, chưa cho vào kho. Google vào rồi, đọc rồi, và quyết định không lưu. Thường vì nội dung mỏng, trùng lặp, hoặc chất lượng thấp. Đây là bậc duy nhất mà "viết hay hơn" là câu trả lời đúng.

Bậc bốn: đã index. Đích cần tới.

Sai lầm phổ biến nhất là nhảy thẳng tới bậc ba. Thấy bài không lên thì đi viết lại, thêm chữ, thêm ảnh — trong khi thực tế Google chưa từng đọc bài đó lần nào. Chữa sai bậc thì tốn bao nhiêu công cũng không đổi được gì, vì việc bạn làm không chạm vào chỗ đang hỏng.

Số liệu mở đầu của ca thật

Bốn con số của ca này, đo tại thời điểm bắt đầu chẩn đoán.

Bốn tháng đăng đều, hai bài mỗi ngày. Khoảng hai trăm bài tại thời điểm mở Search Console lần đầu.

Ba lượt bấm trong hai mươi tám ngày. Đây là con số khiến người ta mở báo cáo ra xem.

Ba trăm hai mươi hai lượt hiển thị trong bảy ngày, trong đó trang chủ chiếm ba trăm mười bốn. Nghĩa là toàn bộ bài viết cộng lại đóng góp tám lượt hiển thị.

Con số thứ ba mới là con số nói lên nhiều nhất, và nó nằm sẵn trong báo cáo suốt hai tháng mà không ai mở đúng mục ra xem. Lượt bấm bằng không có thể vì nhiều lý do — tiêu đề chưa hấp dẫn, thứ hạng thấp, mùa vụ. Nhưng lượt hiển thị bằng không thì chỉ có một lý do: Google không đem trang của bạn ra thi.

Điều đáng sợ của loại sự cố này là nó không phát ra tín hiệu nào. Website chạy bình thường, bài đăng bình thường, không có cảnh báo nào đỏ lên. Và vì lưu lượng của một website mới vốn dĩ đã thấp, việc nó thấp hơn nữa không kích hoạt bất kỳ giác quan nào.

Chẩn đoán bằng ba công cụ, theo thứ tự

Trước khi sửa bất cứ thứ gì, phải biết mình đang kẹt ở bậc nào. Ba công cụ, dùng đúng thứ tự này, hết khoảng mười lăm phút.

Công cụ một: gõ lệnh site: vào Google

site:tenmiencuaban.com vào ô tìm kiếm. Con số kết quả cho biết Google đang giữ khoảng bao nhiêu trang của bạn. Website có hai trăm bài mà kết quả chỉ ra vài trang thì vấn đề đã lộ ngay từ đây. Cách này thô nhưng nhanh, làm trong mười giây.

Trong ca này, lệnh site: chỉ ra trang chủ và vài trang lẻ. Hai trăm bài không thấy đâu.

Công cụ hai: kiểm tra từng URL trong Search Console

Dán địa chỉ một bài cụ thể vào ô kiểm tra URL. Google trả về đúng trạng thái của bài đó, dùng chính ngôn ngữ bốn bậc ở trên. Đây là bước quan trọng nhất, vì nó cho câu trả lời chính xác thay vì suy đoán.

Lấy mười tới hai mươi bài làm mẫu, không cần kiểm hết. Trong ca này, kết quả cho tám trên mười sáu bài mẫu là "Google không xác định được URL" — tức bậc một, Google chưa hề biết bài tồn tại.

Công cụ ba: xem báo cáo sơ đồ trang

Mục Sơ đồ trang web trong Search Console liệt kê các file sitemap đã nộp và trạng thái từng file. Đây là chỗ tìm ra thủ phạm.

Cả sáu sơ đồ con đều ghi "Không thể tìm nạp"0 URL được phát hiện.

Thứ tự ba công cụ này quan trọng. Nhiều người bắt đầu từ công cụ ba vì nghe nói sitemap hay hỏng, rồi thấy nó ổn thì kết luận không có vấn đề kỹ thuật. Nhưng công cụ ba chỉ nói về file sitemap, không nói về trạng thái từng bài. Phải đi từ tổng quan xuống chi tiết rồi mới tới nguyên nhân.

Nguyên nhân gốc không nằm ở nội dung

Chuỗi nhân quả: máy chủ sập, Google đọc sitemap đúng lúc đó, ghi nhận lỗi, không thử lại, bài mới vô hình suốt hai tháng
Không khâu nào báo lỗi — đó là lý do sự cố sống được hai tháng.

Chỗ kỳ lạ: kiểm tra bằng tay thì sơ đồ trang hoàn toàn khoẻ. Mở bằng trình duyệt ra kết quả bình thường, trả về mã 200, cấu trúc XML hợp lệ, liệt kê đủ toàn bộ bài. Thử giả làm Googlebot cũng khoẻ. Thử từ máy chủ nước ngoài cũng khoẻ. Thử hai chục lần liên tiếp, lần nào cũng khoẻ.

Vậy vì sao Google bảo không tìm nạp được?

Câu trả lời nằm ở quá khứ. Khoảng hai tháng trước đó, dịch vụ lưu trữ website bị sập vài giờ. Google đi đọc sơ đồ trang đúng trong khoảng thời gian đó, gặp lỗi, và ghi nhận lỗi vào hồ sơ.

Rồi nó không quay lại thử nữa.

Đây là điểm chí mạng mà ít người biết. Với một website đã có tuổi và uy tín, Google sẽ tự thử lại sau vài ngày. Với một website còn non, nó xếp việc thử lại xuống cuối hàng đợi, có thể hàng tháng. Trong lúc đó, mọi bài mới đăng đều rơi vào khoảng không.

Bài học rút ra được từ riêng khâu này: sau mỗi lần đụng vào hạ tầng — đổi máy chủ, đổi tên miền, chuyển nền tảng, hoặc chỉ đơn giản là máy chủ sập vài giờ — mở Search Console kiểm tra sơ đồ trang. Vài giờ sập có thể đổi thành hai tháng vô hình.

Chữa lần một: nộp lại sơ đồ trang

Cách chữa đơn giản tới mức khó tin: xoá sơ đồ trang khỏi Search Console, rồi nộp lại. Không sửa file, không đổi máy chủ, không đụng gì tới website. Chỉ là bảo Google quên hồ sơ cũ đi và đọc lại từ đầu.

Kết quả gần như tức thì. Google đọc lại ngay trong ngày và phát hiện đủ toàn bộ URL, từ con số 0 lên 144. Sau khoảng ba mươi phút, kiểm tra lại nhóm bài mẫu: trạng thái "Google không xác định được URL" tụt từ tám trên mười sáu xuống còn một trên hai mươi. Chín bài chuyển sang trạng thái "đã phát hiện, chờ index".

Tỉ lệ index lúc đó lên 45%.

Mười ba ngày sau, đo lại. Sơ đồ trang khoẻ hẳn: cả sáu file, không lỗi nào, Google tự động tải lại đều đặn, nhận đủ 183 bài.

Nhưng tỉ lệ index tụt xuống 35%. Thấp hơn cả lúc mới chữa. Nhìn kỹ hơn: mười một trên hai mươi bài mẫu kẹt ở trạng thái "đã phát hiện, chưa index". Google biết bài tồn tại, đã nhận qua sơ đồ trang, và chủ động không vào đọc.

Đây là lúc phải chấp nhận rằng sơ đồ trang không phải nút thắt duy nhất, và nút thắt thứ hai khó thấy hơn nhiều.

Nút thắt thật: bài nằm quá sâu

So sánh trước và sau: trang chủ không có link tới bài, độ sâu 10 cú bấm, so với trang chủ 30 link, thêm trang thư viện, độ sâu 2 cú bấm
Google chấm trang sâu là trang không quan trọng — phát hiện rồi vẫn bỏ qua.

Kiểm tra lại cấu trúc liên kết, con số hiện ra khá sốc: trang chủ có 18 liên kết, và không một liên kết nào dẫn tới một bài viết.

Toàn bộ 18 link đó dẫn tới các trang chức năng: trang tin tức, trang báo cáo, trang đăng ký, trang điều khoản. Không có bài nào.

Nghĩa là muốn tới một bài, Google phải vào trang chủ, bấm vào trang tin tức, rồi phân trang qua khoảng mười tám trang danh sách để tới bài cũ. Độ sâu hơn mười cú bấm.

Google dùng độ sâu và số lượng liên kết trỏ tới như tín hiệu về mức quan trọng. Một trang nằm sau mười cú bấm, không có trang nào khác dẫn tới, thì trong mắt nó gần như chắc chắn là trang phụ. Nó ghi nhận sự tồn tại rồi xếp xuống cuối hàng đợi — đúng như trạng thái đang hiển thị.

Đây là lý do sửa sơ đồ trang không đủ. Sơ đồ trang trả lời câu "trang này có tồn tại không". Nó không trả lời câu "trang này có đáng đọc không". Câu thứ hai được trả lời bằng cấu trúc liên kết.

Chữa lần hai: phẳng hoá cấu trúc liên kết

Bốn việc, làm trong một buổi.

Việc một: đưa bài lên trang chủ. Thêm một khối ở cuối trang chủ gồm sáu bài mới nhất, cộng bốn cụm chủ đề, mỗi cụm bảy liên kết. Trang chủ từ 0 link tới bài lên 30 link.

Chi tiết nhỏ nhưng đáng nói: khối này để dạng thẻ chữ, không dùng ảnh. Vì ảnh bìa của website là chữ trên nền tối, thu nhỏ về cỡ thẻ thì đọc không nổi. Thay bằng đoạn dẫn hai chục chữ để thẻ vẫn khác một danh sách link trơn.

Việc hai: dựng một trang thư viện. Một trang liệt kê 100% bài viết theo chuyên mục, không phân trang, có thanh nhảy tới từng cụm. Trang này chứa 163 liên kết trong một trang duy nhất. Đây là kiểu trang mà người đọc ít dùng nhưng Google rất thích, vì nó cho phép đi tới mọi bài chỉ trong hai cú bấm.

Việc ba: sửa chân trang. Thêm liên kết tới trang tin tức và trang thư viện vào chân trang của mọi trang. Từ bất kỳ đâu trên website, mọi bài đều nằm trong hai cú bấm.

Việc bốn: dọn trang rác khỏi sơ đồ. Website có 110 trang thẻ trong sơ đồ trang, phần lớn chỉ chứa một hai bài. Đã loại chúng khỏi sơ đồ và gắn thẻ không lập chỉ mục — sơ đồ thẻ từ 110 URL xuống còn 3.

Việc thứ tư này ít người nghĩ tới, và nó liên quan tới một khái niệm chạy ngầm qua cả câu chuyện: Google không bò vô hạn. Với mỗi website, nó phân bổ một lượng tài nguyên nhất định cho việc đọc trang. Với website lớn thì lượng đó rộng tới mức không ai phải nghĩ tới. Với website mới vài trăm trang, nó là ràng buộc thật — và tiêu nó vào 110 trang thẻ gần như trống nghĩa là còn ít lại cho 183 bài thật.

Kết quả tới giờ, kể cả phần chưa xong

Bảng kết quả đo lại 185 bài sau lần chữa thứ hai: 50 bài đã index, 103 bài đã phát hiện chưa index, 19 bài không xác định được URL, 13 bài đã bò chưa index
Ba mốc đo và bức tranh sau lần chữa thứ hai — câu chuyện này chưa có kết thúc đẹp.

Đo lại toàn bộ 185 bài sau khi chữa lần hai: 50 bài được index, tức 27%. Trong đó 103 bài ở trạng thái "đã phát hiện chưa index", 19 bài "Google không xác định được URL", 13 bài "đã bò chưa index".

Và con số đau nhất: 0 trên 42 bài phân tích chuyên sâu được index. Đây là những bài dài nhất, đầu tư nhất, mỗi bài mười ba tới hai mươi nghìn từ. Không bài nào có mặt trong kho của Google.

Lý do phần lớn là thời gian. Lần chữa thứ hai mới xong được vài ngày, và lần bò gần nhất của trang chủ ghi nhận là trước đó ba tuần — nghĩa là Google chưa hề quay lại nhìn thấy 30 liên kết mới thêm.

Việc còn lại là chờ, và trong lúc chờ thì làm một việc thủ công: vào Search Console, dùng chức năng yêu cầu lập chỉ mục cho khoảng mười lăm bài mạnh nhất. Google giới hạn khoảng mười tới mười hai lượt mỗi ngày, nên phải chia ra vài hôm.

Đọc ba con số 45%, 35%, 27% liền nhau dễ tưởng tình hình đang xấu đi. Không phải. Mẫu số đổi ở mỗi lần đo — từ 144 URL lên 183 rồi 185 bài — nên tỉ lệ tụt trong khi số bài được index vẫn tăng. Đây là bẫy hay gặp khi theo dõi chỉ số này: luôn ghi cả tử số lẫn mẫu số, đừng ghi mỗi phần trăm.

Sáu nguyên nhân khác cũng làm bài không được index

Bảng sáu nguyên nhân khác khiến bài không được index, kèm triệu chứng nhìn thấy trong Search Console và cách xử lý từng nguyên nhân
Ba nguyên nhân đầu chặn hoàn toàn — kiểm chúng trước, mỗi cái mất vài phút.

Ca ở trên là hai nguyên nhân. Trong thực tế còn sáu nguyên nhân nữa hay gặp, liệt kê để bạn đối chiếu.

Thẻ chặn lập chỉ mục đặt nhầm

Một dòng thẻ meta nhỏ trong phần đầu trang bảo Google đừng lưu trang này. Thường bị đặt nhầm khi website còn ở giai đoạn dựng và quên gỡ lúc lên sóng. Kiểm bằng cách xem mã nguồn trang, tìm chữ noindex.

Biến thể nguy hiểm hơn: thẻ này được cài ở cấp toàn website trong phần cài đặt, nên mọi trang mới đều thừa hưởng. Website chạy nhiều tháng mà không ai để ý, vì trang chủ vẫn được index từ trước đó.

Tệp robots chặn nhầm thư mục

Tệp robots là nơi bảo Google được vào chỗ nào. Một dòng chặn sai có thể khoá cả một thư mục chứa toàn bộ bài viết. Hay xảy ra sau khi chuyển nền tảng, vì tệp cũ được bê nguyên sang cấu trúc mới.

Thẻ canonical trỏ sai chỗ

Thẻ canonical nói với Google "bản chính của trang này nằm ở địa chỉ kia". Nếu mọi bài đều canonical về trang chủ thì Google hiểu là tất cả bài chỉ là bản sao của trang chủ, và không lưu bài nào.

Dấu hiệu nhận biết: trong Search Console, trạng thái ghi đại ý "trang thay thế có thẻ chuẩn phù hợp". Câu này khó hiểu nên nhiều người bỏ qua, nhưng nó chỉ đúng một chuyện — bạn đang tự bảo Google rằng bài này không phải bản chính.

Nội dung trùng lặp trong chính website

Nếu cùng một bài truy cập được qua nhiều địa chỉ khác nhau — có và không có dấu gạch chéo cuối, có và không có tham số, bản in và bản thường — Google phải chọn một bản để lưu và bỏ phần còn lại. Đôi khi nó chọn bản bạn không muốn.

Trang cần đăng nhập hoặc chặn theo vùng

Nếu nội dung chỉ hiện sau khi đăng nhập, Googlebot không thấy gì cả. Tương tự với những website chặn truy cập từ dải địa chỉ nước ngoài: Googlebot bò từ nhiều nơi, và bị chặn thì nó ghi nhận trang lỗi.

Trang tải bằng mã chạy phía trình duyệt

Website dựng theo kiểu nội dung được sinh ra sau khi trình duyệt chạy mã, thay vì có sẵn trong mã nguồn. Google có xử lý được, nhưng chậm hơn và tốn tài nguyên hơn nhiều. Với website mới ít uy tín, đây là điểm trừ đáng kể.

Cách kiểm nhanh cả sáu: dùng chức năng kiểm tra URL trong Search Console rồi bấm xem trang đã được kết xuất. Nó cho thấy chính xác thứ Google nhìn thấy, thường khác hẳn thứ bạn nhìn thấy trong trình duyệt của mình.

Thứ tự ưu tiên khi chỉ có một buổi để sửa

Giả sử bạn chỉ có một buổi chiều. Làm theo thứ tự này, dừng khi hết giờ.

Ưu tiên một — những thứ chặn hoàn toàn. Thẻ noindex, tệp robots chặn nhầm, canonical trỏ sai. Ba thứ này khiến mọi nỗ lực khác thành vô nghĩa, và cả ba đều sửa trong vài phút nếu tìm ra.

Ưu tiên hai — sơ đồ trang. Trạng thái file, số URL phát hiện, lần đọc gần nhất. Có file nào lỗi thì xoá và nộp lại. Mất năm phút.

Ưu tiên ba — đường vào bài từ trang chủ. Trang chủ không dẫn tới bài nào thì thêm một khối liên kết. Đây là việc tốn công nhất trong danh sách nhưng cũng là việc thay đổi cục diện nhiều nhất về lâu dài.

Ưu tiên bốn — dọn trang rác khỏi sơ đồ. Trang thẻ rỗng, trang phân trang, trang lọc. Làm được thì tốt, chưa làm cũng chưa chết.

Ưu tiên năm — xin index thủ công cho vài bài mạnh nhất. Làm cuối cùng, vì nếu bốn việc trên chưa xong thì xin index cũng chỉ chữa được vài bài rồi đâu lại vào đấy.

Thứ tự này quan trọng hơn người ta tưởng. Rất nhiều người bắt đầu từ việc số năm vì nó cho cảm giác hành động ngay, rồi ngạc nhiên khi tháng sau bài mới lại kẹt như cũ.

Bảng kiểm mười hai mục cho website của bạn

Làm theo thứ tự, khoảng ba mươi phút, không cần công cụ trả phí nào.

Một.site:tenmiencuaban.com vào Google. So con số kết quả với số bài thật của mình.

Hai. Xem mã nguồn trang chủ và mã nguồn một bài bất kỳ, tìm chữ noindex.

Ba. Mở tệp robots ở địa chỉ tenmiencuaban.com/robots.txt, đọc từng dòng bắt đầu bằng Disallow.

Bốn. Trong mã nguồn một bài, tìm thẻ canonical và xem nó trỏ về chính bài đó hay trỏ về trang chủ.

Năm. Vào Search Console, mục Sơ đồ trang web. Kiểm từng file: trạng thái có phải "Thành công" không, số URL được phát hiện có khớp không, lần đọc gần nhất là bao giờ.

Sáu. Lấy năm bài ngẫu nhiên, dán vào ô kiểm tra URL, ghi lại trạng thái từng bài. Đa số ở bậc một hoặc hai thì vấn đề là kỹ thuật và cấu trúc, không phải nội dung.

Bảy. Với một bài trong số đó, bấm xem trang đã được kết xuất. Nếu phần thân bài trống thì nội dung đang phụ thuộc mã chạy phía trình duyệt.

Tám. Mở trang chủ, đếm có bao nhiêu liên kết dẫn tới bài viết thật. Con số 0 là nút thắt lớn nhất.

Chín. Chọn một bài cũ bất kỳ, đi từ trang chủ tới bài đó, đếm số cú bấm. Quá ba cú là nên dựng thêm đường đi.

Mười. Xem sơ đồ trang có chứa trang thẻ, trang phân loại rỗng không. Số trang loại này nhiều hơn số bài thật là chỗ đang ngốn tài nguyên bò.

Mười một. Thử mở một bài ở chế độ ẩn danh, chưa đăng nhập. Không thấy nội dung nghĩa là Googlebot cũng không thấy.

Mười hai. Trong báo cáo hiệu suất, so lượt hiển thị của trang chủ với tổng lượt hiển thị. Trang chủ chiếm gần hết là dấu hiệu bài viết không được đem ra thi.

Search Console miễn phí, và nó chứa gần như toàn bộ câu trả lời. Vấn đề chỉ là ít ai mở đúng mục.

Theo dõi hai phút mỗi tuần để không lặp lại

Ca ở đầu bài mất hai tháng mới phát hiện. Cách tránh lặp lại không phải là nhớ kiểm tra, mà là biến việc kiểm tra thành một thói quen ngắn tới mức không bỏ được.

Hai phút mỗi tuần. Mở Search Console, nhìn đúng hai chỗ. Chỗ một: mục Sơ đồ trang web, cột trạng thái, tìm bất kỳ dòng nào không phải "Thành công". Chỗ hai: báo cáo hiệu suất bảy ngày, xem lượt hiển thị của trang chủ chiếm bao nhiêu phần tổng số. Hai con số đó bắt được gần hết các sự cố loại này ngay tuần đầu.

Hai mươi phút mỗi tháng. Lấy một mẫu ngẫu nhiên hai chục bài, kiểm trạng thái từng bài, ghi lại tỉ lệ index kèm cả tử số lẫn mẫu số. Một con số duy nhất theo dõi qua các tháng cho biết xu hướng, và xu hướng mới là thứ đáng nhìn.

Mỗi lần đụng vào hạ tầng. Đổi máy chủ, đổi tên miền, chuyển nền tảng, máy chủ sập vài giờ. Sau mỗi lần đó, mở mục Sơ đồ trang web ngay. Bài học đắt nhất của ca này nằm đúng ở chỗ đó.

Khi nào nên chấp nhận một bài sẽ không bao giờ được lưu

Không phải bài nào cũng xứng đáng được index, và cố ép Google lưu mọi trang là một cuộc chiến vừa tốn công vừa phản tác dụng.

Những loại trang nên chủ động để Google bỏ qua: trang thẻ và phân loại chỉ có một hai bài, trang phân trang từ số hai trở đi, trang cảm ơn sau khi điền biểu mẫu, trang tìm kiếm nội bộ, và những bài cũ mỏng mà nội dung đã được viết lại tốt hơn ở bài khác.

Với nhóm cuối, cách xử tốt nhất không phải là xoá mà là gộp: chuyển hướng bài mỏng về bài đầy đủ hơn cùng chủ đề. Người đọc vào link cũ vẫn tới được nội dung đúng, còn Google thì dồn được tín hiệu về một trang duy nhất thay vì chia mỏng cho ba bốn trang yếu.

Nguyên tắc để quyết: nếu trang này lên kết quả tìm kiếm, người bấm vào có hài lòng không? Trả lời không thì đừng ép Google index nó.

Trong ca ở đầu bài, quyết định loại 107 trang thẻ khỏi sơ đồ là một quyết định kiểu đó, và nó có tác dụng lớn hơn nhiều so với việc thêm bài mới. Điều không nên làm là đăng thêm thật nhiều bài với hy vọng "nhiều thì kiểu gì cũng có bài lên". Ca này là bằng chứng: 183 bài đăng đều đặn không giải quyết được gì, vì nút thắt nằm ở chỗ khác. Đăng gấp đôi trong tình trạng đó chỉ làm loãng thêm phần tài nguyên bò vốn đã ít.

Câu hỏi thường gặp

Bao lâu sau khi đăng thì bài được index?

Với website có uy tín, vài giờ tới vài ngày. Với website mới, có thể vài tuần. Quá một tháng mà một bài vẫn chưa được index thì đó là dấu hiệu có vấn đề chứ không phải chuyện bình thường.

Yêu cầu lập chỉ mục thủ công có hiệu quả không?

Có, nhưng giới hạn khoảng mười tới mười hai lượt mỗi ngày, nên chỉ dùng cho những trang quan trọng nhất. Và nó chữa triệu chứng chứ không chữa gốc: nếu cấu trúc liên kết vẫn kém, bài sau lại kẹt như cũ.

Bài không được index có phải do nội dung kém không?

Chỉ khi trạng thái là "đã bò, chưa index". Nếu trạng thái là "không xác định được URL" hoặc "đã phát hiện chưa index" thì Google chưa từng đọc bài, nội dung chưa được đem ra xét, nên viết lại là vô ích.

Có nên xoá bài cũ không được index không?

Bài mỏng và trùng chủ đề với bài khác thì nên gộp hoặc chuyển hướng. Bài tốt mà chưa được index thì đừng xoá, hãy dẫn thêm liên kết tới nó từ những trang khoẻ hơn.

Website nhỏ mấy chục bài có gặp vấn đề này không?

Ít gặp hơn nhiều, vì vài chục trang thì tài nguyên bò gần như luôn đủ. Nhưng hai nguyên nhân chặn hoàn toàn — thẻ noindex đặt nhầm và canonical trỏ sai — thì website cỡ nào cũng dính, và với website nhỏ hậu quả còn rõ hơn vì mất một bài là mất một phần đáng kể tổng nội dung.

Sơ đồ trang có bắt buộc không?

Không bắt buộc, nhưng với website nhiều bài thì rất nên có, vì nó là kênh nhanh nhất để báo cho Google biết có nội dung mới. Ca ở trên cho thấy khi kênh này hỏng mà không ai biết thì hậu quả kéo dài tới đâu.

Bài đã index rồi có bị rớt khỏi kho không?

Có. Google dọn kho định kỳ và bỏ ra những trang nó chấm là không còn đáng giữ. Dấu hiệu là số bài được index tụt trong khi tổng số bài không đổi. Cách xử giống hệt phần trên: xem trang đó có đường vào từ trang chủ không, và nội dung có còn đúng không.

Đã index rồi mà vẫn không có lượt bấm thì sao?

Đó là vấn đề khác hẳn và nên xử sau. Bài đã nằm trong kho mà không ai bấm là chuyện thứ hạng, tiêu đề, hoặc chủ đề không có người tìm. Đừng trộn hai việc vào một đợt.

Đọc thêm: kỹ thuật SEO toàn tập, thiết kế đường dẫn cho cả Google lẫn người đọc, và kiến trúc nội dung theo cụm chủ đề.

Nếu bạn đang ở trong tình cảnh giống ca này — đăng đều mà không ai vào — thì việc đầu tiên nên làm hôm nay không phải là viết thêm bài, cũng không phải thuê ai đó tối ưu. Là mở Search Console, vào mục Sơ đồ trang web, nhìn cột trạng thái. Mười giây đó có thể tiết kiệm cho bạn hai tháng như câu chuyện ở trên. Muốn có hệ thống tự kiểm tra sức khoẻ index mỗi tuần thay vì phát hiện sau hai tháng, xem ở orova.vn.

Để Orova SEO lo phần việc lặp lại

Nghiên cứu từ khoá, viết bài, tối ưu lại bài cũ và theo dõi thứ hạng — chạy tự động trên chính website của bạn.

Xem Orova SEO