OROVA.VN — BIZ AI AGENT
Hướng dẫn

Phần mềm marketing: chọn theo việc, không chọn theo tên

Orova 1 lượt xem
Phần mềm marketing: chọn theo việc, không chọn theo tên

Danh sách trên bàn bạn có mười một cái tên. Bốn cái do sếp gửi sang vì đọc được ở đâu đó, ba cái do đồng nghiệp cũ giới thiệu, bốn cái còn lại tự bạn tìm ra sau hai buổi tối. Mỗi trang chủ đều nói gần như một câu: nền tảng toàn diện, tự động hoá thông minh, tăng trưởng vượt bậc. Mỗi bên đều có bảng giá ba cột và một nút dùng thử.

Cách chọn phổ biến nhất là mở ba tab cạnh nhau và so tính năng. Nó tốn công một cách vô ích, vì bảng tính năng do chính nhà cung cấp viết ra, và ai cũng có thể tick vào ô "báo cáo tự động" nếu định nghĩa báo cáo đủ rộng. Sáu tháng sau, đội bạn dùng công cụ mới đúng hai chức năng trong bốn mươi chức năng đã trả tiền, và không ai dám nói ra vì chính mình là người chọn.

Bài này đảo ngược trình tự. Không mở trang chủ nhà cung cấp nào cho tới khi bạn đã viết xong danh sách việc của đội mình. Sáu nhóm việc, nhóm nào bắt buộc phải có phần mềm và nhóm nào bảng tính vẫn sống được, bảng đánh đổi giữa mua trọn bộ và ghép nhiều công cụ, bốn câu hỏi về dữ liệu mà không lời quảng cáo nào đỡ nổi, ba loại chi phí ẩn, kịch bản chạy thử mười bốn ngày, bảng chấm mười hai tiêu chí có trọng số, và ba dấu hiệu nên bỏ một công cụ đang dùng.

Chọn phần mềm marketing nên bắt đầu từ đâu?

Bắt đầu bằng cách viết ra sáu nhóm việc đội bạn thật sự làm trong một tháng, rồi đánh dấu nhóm nào đang tốn nhiều giờ nhất mà không ai muốn làm. Chỉ mở trang của nhà cung cấp sau khi đã có danh sách đó. Chọn theo việc thì so được, chọn theo tính năng thì bên nào cũng có đủ.

Lý do rất thực tế: bảng tính năng là ngôn ngữ của người bán, còn danh sách việc là ngôn ngữ của bạn. Khi bạn đi vào cuộc gọi tư vấn với câu "mỗi tháng đội tôi mất chín tiếng để gom số từ bốn nền tảng về một bảng", người bán buộc phải trả lời đúng chín tiếng đó biến đi đâu. Khi bạn đi vào với câu "bên em có báo cáo tự động không", câu trả lời luôn là có.

Có một phép thử nhanh trước khi chốt bất cứ công cụ nào: viết ra ba việc cụ thể mà tuần sau bạn sẽ làm bằng công cụ đó, kèm tên người sẽ làm. Không viết nổi ba việc, hoặc ba việc đều rơi vào cùng một người, thì bạn đang mua một khả năng chứ không mua một giải pháp.

Sáu nhóm việc của một đội marketing

Gần như mọi thứ một đội marketing làm đều rơi vào sáu nhóm dưới đây. Viết ra sáu nhóm này cho đội mình, ghi số giờ mỗi tháng, ghi tên người làm. Một buổi chiều là xong, và nó tiết kiệm cho bạn vài tháng dùng nhầm.

Sơ đồ sáu nhóm việc của một đội marketing và nhóm nào bắt buộc cần phần mềm, nhóm nào bảng tính vẫn đủ dùng
Cột bên phải mới là cột đáng tiền: nhóm việc mà làm tay sẽ sai, chứ không phải nhóm việc làm tay thì chậm.

Nhóm 1 — Mua sự chú ý

Chạy quảng cáo trên Google, Meta, TikTok và các kênh khác. Đặt ngân sách, dựng tệp, viết nội dung quảng cáo, theo dõi giá mỗi kết quả. Đây là nhóm tiêu tiền trực tiếp, nên cũng là nhóm mà sai một ngày là thấy ngay trong hoá đơn.

Điểm cần ghi khi kiểm kê nhóm này: bạn đang chạy trên mấy nền tảng, mỗi nền tảng bao nhiêu tài khoản, và ai là người có quyền đổi ngân sách. Ba con số đó quyết định bạn có cần một lớp quản lý phía trên trình quản lý của từng nền tảng hay không. Một nền tảng, một tài khoản, một người bấm — thì không cần gì thêm. Ba nền tảng, tám tài khoản, bốn người bấm — thì lớp phía trên bắt đầu đáng tiền, vì nó là chỗ duy nhất nhìn thấy toàn cảnh.

Nhóm 2 — Tự tạo sự chú ý

Nội dung trên website, tối ưu tìm kiếm, kênh mạng xã hội tự nhiên, quan hệ báo chí. Nhóm này chậm, tích luỹ, và khó quy đổi ra tiền trong ngắn hạn — cũng vì vậy mà hay bị cắt đầu tiên khi công ty siết chi.

Khi kiểm kê, đừng chỉ đếm số bài viết. Đếm số bước tay giữa lúc có ý tưởng và lúc bài lên trang: ai viết, ai duyệt, ai đăng, ai đặt tiêu đề cho công cụ tìm kiếm, ai kiểm liên kết. Mỗi bước tay là một chỗ chậm, và tổng số bước mới là thứ nói lên bạn có cần công cụ hay không.

Nhóm 3 — Giữ liên lạc với người đã biết mình

Danh sách khách, thư điện tử, tin nhắn, cộng đồng riêng. Nhóm này có đặc điểm riêng: dữ liệu là tài sản của bạn chứ không phải của nền tảng, nên câu hỏi quyền sở hữu dữ liệu ở phần sau đặc biệt quan trọng với nhóm này.

Nhóm 4 — Đo và báo cáo

Gom số từ mọi kênh về một chỗ, đối chiếu, dựng bảng theo dõi, gửi báo cáo định kỳ cho người khác. Đây là nhóm tốn giờ nhiều nhất mà ít ai đưa vào danh sách, vì nó không được coi là "việc marketing thật".

Cách đo nhanh: mở lịch của người đang làm báo cáo, đếm số giờ trong tháng vừa rồi dành cho việc gom số. Con số đó thường lớn hơn mọi người tưởng, và nó là con số duy nhất bạn cần mang vào cuộc gọi tư vấn để buộc người bán nói chuyện cụ thể.

Nhóm 5 — Điều phối và duyệt

Ai làm gì, tới hạn khi nào, ai duyệt trước khi đăng, lưu bản nào ở đâu. Nhóm này nhìn giống việc hành chính nhưng khi đội quá sáu người thì nó quyết định tốc độ của cả nhóm.

Nhóm 6 — Học và chuẩn hoá

Ghi lại thứ đã thử, thứ đã hỏng, cách làm chuẩn để người mới bắt kịp. Nhóm bị bỏ quên nhiều nhất, và là lý do một đội thay người xong thì mất luôn ba năm kinh nghiệm.

Nhóm nào bắt buộc phải có phần mềm, nhóm nào bảng tính vẫn sống được

Không phải nhóm nào cũng cần công cụ chuyên dụng. Tiêu chí phân loại không phải "làm tay có chậm không" mà là "làm tay có sai không". Chậm thì chấp nhận được ở quy mô nhỏ. Sai thì không.

Nhóm việcLàm tay hỏng ở chỗ nàoKết luận
1 — Mua sự chú ýNền tảng bắt buộc dùng trình quản lý của họ; chỉ còn câu hỏi có cần lớp quản lý phía trên nhiều tài khoản khôngBắt buộc, nhưng lớp phía trên thì tuỳ quy mô
2 — Tự tạo sự chú ýKhông có số thì tối ưu theo cảm giác; dữ liệu tìm kiếm không lấy tay đượcCần công cụ khi đã có trên vài chục trang
3 — Giữ liên lạcGửi tay là vi phạm quy định và không đo được; danh sách để trong bảng tính là mấtBắt buộc ngay khi danh sách quá vài trăm người
4 — Đo và báo cáoChép tay thì sai số, và sai không ai phát hiện đượcBắt buộc ngay khi có từ ba nguồn dữ liệu
5 — Điều phốiChậm và lộn xộn, nhưng không sai kết quảBảng tính hoặc bảng công việc chung là đủ tới khoảng sáu người
6 — Học và chuẩn hoáChậm, và mất khi người nghỉMột thư mục tài liệu có quy tắc đặt tên là đủ để bắt đầu

Đọc bảng này xong, phần lớn đội dưới mười người sẽ thấy mình chỉ thật sự cần công cụ cho nhóm 1, 3 và 4. Ba nhóm còn lại có thể chờ. Biết được điều đó trước khi đi xem báo giá là đã tiết kiệm được phần lớn ngân sách.

Riêng nhóm 4, nếu bạn đang chép số bằng tay từ ba nền tảng trở lên thì nên đọc bài vì sao số liệu các nền tảng không bao giờ khớp trước — có những sai lệch không phải do chép nhầm mà do cách đếm khác nhau, và không công cụ nào sửa được chuyện đó cho bạn.

Mua trọn bộ hay ghép nhiều công cụ

Đây là câu hỏi tốn nhiều thời gian tranh luận nhất và ít khi được trả lời tử tế, vì mỗi bên bán một kiểu nên mỗi bên vẽ một bức tranh. Bảng dưới đây là những đánh đổi có thật, không phải lời quảng cáo của bên nào.

Sơ đồ so sánh mua trọn bộ phần mềm marketing với ghép nhiều công cụ rời, gồm chi phí, thời gian dựng, rủi ro dữ liệu và chi phí rời đi
Cột thứ ba là cột không ai đưa vào bảng so sánh: cái giá phải trả khi muốn rời đi sau ba năm.
Tiêu chíMua trọn bộGhép nhiều công cụ
Thời gian tới lúc dùng đượcNhanh hơn ở đoạn đầu, một lần dựng cho tất cảChậm hơn, mỗi công cụ một lần dựng và một lần nối
Chất lượng từng phầnCó phần rất tốt, có phần chỉ đủ dùngTừng phần đều là loại tốt nhất nếu chọn đúng
Dữ liệu chảy giữa các phầnSẵn, không phải nốiPhải nối, và mỗi mối nối là một chỗ có thể đứt
Chi phíMột hoá đơn, dễ dự trù, khó cắt lẻNhiều hoá đơn nhỏ, tổng thường cao hơn tưởng
Khi cần bỏ một phầnKhông bỏ lẻ được, phải chịu phần thừaBỏ đúng phần đó, giữ phần còn lại
Khi cần rời đi hoàn toànKhó: dữ liệu nằm chung một chỗDễ hơn: rời từng phần, nhưng phải rời nhiều lần

Cách quyết định thực tế, không cần triết lý: nếu nhóm việc quan trọng nhất của bạn chỉ nằm trong một nhóm duy nhất trong sáu nhóm ở trên, hãy mua một công cụ chuyên cho nhóm đó và đừng mua bộ. Nếu bạn đang tốn giờ ở ba nhóm trở lên và phần lớn thời gian mất vào việc chuyển dữ liệu giữa các nơi, thì bộ trọn gói đáng cân nhắc — vì thứ bạn mua không phải tính năng mà là các mối nối có sẵn.

Một biến thể của câu hỏi này là mua sẵn hay tự dựng, đặc biệt khi đội có người biết lập trình. Đánh đổi của hướng đó khác hẳn và đã có bài riêng: mua sẵn hay tự xây.

Ai ngồi trong quyết định này, và ai chỉ được góp ý

Phần lớn quyết định mua phần mềm hỏng không phải vì chọn sai sản phẩm mà vì chọn sai người quyết. Có hai kiểu hỏng đối xứng nhau và cả hai đều hay gặp.

Kiểu thứ nhất: một người quyết hết. Thường là trưởng phòng, chọn theo thứ mình từng dùng ở công ty cũ. Công cụ về, đội không dùng, vì nó giải quyết bài toán của công ty cũ chứ không phải bài toán ở đây. Kiểu thứ hai ngược lại: cả đội cùng quyết, mỗi người một ý, sau ba tuần họp thì chọn phương án ít ai phản đối nhất — thường là phương án nhạt nhất.

Cách chia vai thực tế cho một đội dưới mười lăm người:

VaiAiQuyền gì
Người chịu trách nhiệmNgười sẽ dùng công cụ nhiều nhấtQuyết chọn cái nào, và chịu trách nhiệm nếu sau sáu tháng không ai dùng
Người duyệt chiTrưởng bộ phận hoặc người giữ ngân sáchQuyết có chi hay không, không quyết chọn cái nào
Người thửMột đồng nghiệp chưa từng nghe về công cụ nàyKhông quyết gì, nhưng kết quả thử của họ là dữ liệu bắt buộc phải đọc
Người hỏi về dữ liệuAi đó biết kỹ thuật, có thể ngoài độiHỏi bốn câu ở phần dưới và ghi lại câu trả lời
Góp ýPhần còn lại của độiNêu ý kiến trước khi chốt, không có quyền phủ quyết

Điểm mấu chốt là tách hai vai đầu. Người duyệt chi không nên là người chọn, và người chọn phải là người sẽ dùng. Khi hai vai này nhập vào một người, quyết định thường nghiêng về thứ trông ấn tượng trong buổi trình bày chứ không phải thứ dùng được vào sáng thứ Hai.

Vai thứ ba — người thử — là vai bị bỏ qua nhiều nhất và lại rẻ nhất để thêm vào. Chỉ cần một người trong đội chưa nghe gì về công cụ, cho họ ba mươi phút và một việc cụ thể. Nếu họ làm được, công cụ đó có cơ hội sống trong đội bạn. Nếu họ loay hoay và phải hỏi, hãy tính thêm chi phí dạy người vào tổng chi phí năm đầu.

Bốn câu hỏi về dữ liệu, hỏi trước khi hỏi giá

Đây là phần quan trọng nhất của bài. Bốn câu này không bên nào trả lời được bằng lời quảng cáo, vì chúng chỉ nhận câu trả lời có hoặc không, kèm cách làm cụ thể. Hỏi cả bốn trong buổi tư vấn đầu tiên, và ghi lại câu trả lời bằng văn bản.

Ảnh chụp tài liệu chính thức về cách lấy dữ liệu báo cáo ra khỏi nền tảng quảng cáo, minh hoạ câu hỏi dữ liệu ra bằng cách nào khi chọn phần mềm marketing
Một nền tảng nghiêm túc luôn có tài liệu công khai về đường lấy dữ liệu ra — không tìm thấy tài liệu đó là một câu trả lời.

Câu 1 — Dữ liệu vào bằng cách nào?

Ba đường: nối tài khoản chính thức, tải tệp lên, hoặc gõ tay. Hỏi rõ nền tảng nào nối được chính thức, nền tảng nào chỉ nhập tệp. Chi tiết cần đào: bao lâu đồng bộ một lần, đồng bộ được bao nhiêu ngày lịch sử, và khi nền tảng đổi giao diện hay chính sách thì bên bán mất bao lâu để chỉnh theo.

Câu hỏi phụ hay bị bỏ qua: nối tài khoản bằng danh khoản của ai. Nếu bằng tài khoản cá nhân của một bạn trong đội, thì ngày bạn đó nghỉ việc là ngày dữ liệu đứt.

Câu 2 — Dữ liệu ra bằng cách nào?

Ba mức, từ yếu tới mạnh: xuất tệp bảng tính bằng tay, hẹn lịch gửi tệp tự động, và có giao diện lập trình để hệ thống khác lấy về. Mức nào cũng chấp nhận được, miễn là có. Không có mức nào cả nghĩa là mọi thứ bạn tích luỹ chỉ nhìn được bên trong màn hình của họ.

Hỏi kèm: xuất ra được dữ liệu thô hay chỉ xuất được báo cáo đã tổng hợp. Đây là hai chuyện rất khác nhau. Báo cáo đã tổng hợp thì không tính lại được theo cách khác, còn dữ liệu thô thì làm gì cũng được.

Câu 3 — Ai giữ quyền trên dữ liệu?

Đọc điều khoản, tìm ba thứ: dữ liệu bạn đưa lên thuộc về ai, họ có dùng nó để huấn luyện mô hình chung không, và họ lưu ở đâu. Với danh sách khách hàng và thông tin cá nhân thì đây không còn là chuyện sở thích mà là chuyện tuân thủ.

Câu 4 — Rời đi thì mang được gì?

Câu hỏi khó chịu nhất và cũng hữu ích nhất. Hỏi thẳng: nếu sau hai năm chúng tôi dừng hợp đồng, chúng tôi lấy về được những gì, ở định dạng nào, trong bao lâu, và sau đó dữ liệu trên hệ thống của bên bạn bị xoá khi nào.

Một nhà cung cấp tự tin sẽ trả lời gọn câu này. Một nhà cung cấp lảng tránh câu này thì đang cho bạn biết mô hình giữ chân khách của họ dựa vào chuyện bạn không đi được, chứ không dựa vào chuyện sản phẩm tốt.

Ba loại chi phí ẩn không nằm trong bảng giá

Giá niêm yết là phần dễ thấy nhất và thường là phần nhỏ nhất trong tổng chi phí năm đầu. Ba khoản dưới đây mới là chỗ ngân sách bị vỡ.

Chi phí dựng. Từ lúc ký tới lúc dùng được thật, ai đó trong đội bạn phải bỏ ra một số ngày để nối tài khoản, nhập dữ liệu cũ, dựng mẫu báo cáo, đặt phân quyền. Với công cụ đo lường và báo cáo, con số này thường nằm trong khoảng vài ngày tới vài tuần công. Hỏi thẳng bên bán họ ước bao nhiêu ngày, rồi nhân đôi.

Chi phí dạy người. Mỗi người trong đội cần thời gian để thạo. Nếu công cụ chỉ có một người biết dùng thì bạn không mua phần mềm, bạn tạo ra một nút thắt mới. Tính cả thời gian dạy lại cho người vào sau — và nếu đội thay người thường xuyên, hãy để sẵn một khoá hướng dẫn nội bộ thay vì kèm tay từng lần; cách dựng khoá đó có trong bài đào tạo trực tuyến trong doanh nghiệp.

Chi phí nối dữ liệu. Khoản này chỉ xuất hiện khi bạn ghép nhiều công cụ. Có thể là phí công cụ nối trung gian, có thể là thời gian của người biết lập trình, có thể là chi phí sửa mỗi khi một bên đổi giao diện lập trình. Đây là khoản hay bị quên nhất khi so mua bộ với ghép lẻ, và cũng là khoản làm cho phương án ghép lẻ đắt hơn bảng tính ban đầu.

Còn một khoản thứ tư ít gặp hơn nhưng đáng biết: phí vượt hạn mức. Nhiều nhà cung cấp tính tiền theo số bản ghi, số lần gọi, hoặc số người dùng, và mức tăng không tuyến tính. Hỏi rõ điều gì xảy ra khi bạn vượt: khoá lại, tính thêm, hay tự nâng gói.

Chạy thử mười bốn ngày cho tử tế

Gần như bên nào cũng cho dùng thử, và gần như ai cũng dùng thử sai cách: đăng nhập, bấm loanh quanh, thấy giao diện đẹp, rồi hết hạn. Bản dùng thử chỉ có giá trị khi bạn đưa vào đó một việc thật.

Kịch bản mười bốn ngày dưới đây dùng được cho hầu hết loại công cụ:

NgàyLàm gìĐạt nghĩa là gì
1–2Nối một nguồn dữ liệu thật, không dùng dữ liệu mẫuSố hiện lên khớp với số trong nền tảng gốc
3–5Dựng đúng một thứ bạn đang làm tay hằng tuầnRa được kết quả tương đương, ghi lại mất bao lâu
6–8Đưa cho một người thứ hai trong đội dùng, không hướng dẫnNgười đó làm được việc trên trong ba mươi phút
9–10Thử xuất dữ liệu ra ngoàiTệp xuất ra mở được và đủ cột cần dùng
11–12Gửi một câu hỏi khó cho bộ phận hỗ trợCó người trả lời trong thời gian họ cam kết
13–14Chấm bảng mười hai tiêu chí ở phần dướiCó điểm số để so với công cụ khác

Hai mục quan trọng nhất là ngày 6 tới 8 và ngày 11 tới 12. Người thứ hai trong đội dùng được hay không nói lên nhiều điều hơn mọi tính năng, còn chất lượng hỗ trợ chỉ đo được khi hỏi một câu khó chứ không phải khi hỏi "đăng nhập ở đâu".

Bảng chấm mười hai tiêu chí

Sơ đồ bảng chấm mười hai tiêu chí có trọng số để so sánh phần mềm marketing, chia bốn nhóm gồm việc, dữ liệu, con người và tiền
Trọng số quan trọng hơn điểm: hai công cụ cùng tổng điểm có thể lệch nhau hoàn toàn ở nhóm dữ liệu.

Chấm mỗi tiêu chí từ 0 tới 3, nhân với trọng số, cộng lại. Trọng số dưới đây là gợi ý cho một đội marketing dưới mười người; bạn nên chỉnh theo tình hình của mình, nhưng chỉnh trước khi chấm chứ không chỉnh sau khi thấy kết quả.

NhómTiêu chíTrọng số
ViệcGiải quyết đúng nhóm việc tốn giờ nhất của đội3
Làm được việc đó mà không cần thao tác tay xen giữa2
Có phần bạn chưa cần hôm nay nhưng sẽ cần trong năm tới1
Dữ liệuNối được các nguồn bạn đang dùng, chính thức chứ không phải lách3
Xuất được dữ liệu thô, không chỉ xuất báo cáo3
Điều khoản rõ về quyền sở hữu và nơi lưu dữ liệu2
Con ngườiNgười thứ hai trong đội tự dùng được sau ba mươi phút3
Có tài liệu hướng dẫn bằng tiếng Việt hoặc hỗ trợ theo giờ Việt Nam2
Phân quyền đủ mức, không phải ai cũng thấy mọi thứ1
TiềnCách tính tiền dự đoán được khi đội lớn gấp đôi2
Không khoá tính năng theo gói tới mức phải nâng gói mới dùng nổi2
Rời đi được: có đường lấy dữ liệu về, có mốc thời gian rõ2

Điểm tối đa là bảy mươi hai. Trong thực tế, công cụ nào đạt trên năm mươi và không có tiêu chí nào bị điểm 0 ở nhóm dữ liệu thì đã dùng được. Điểm 0 ở bất kỳ tiêu chí trọng số 3 nào là dấu hiệu nên loại, bất kể tổng điểm cao tới đâu.

Chỗ này đáng nói thẳng về cách tính tiền, vì nó là nguồn của phần lớn nỗi bực về sau. Có hai kiểu phân tầng gói. Kiểu thứ nhất khoá tính năng: gói rẻ không có báo cáo tự động, muốn dùng thì nâng gói. Kiểu thứ hai chỉ phân tầng bằng hạn mức: gói nào cũng dùng đủ tính năng, khác nhau ở số lượng được dùng. Kiểu thứ hai dễ dự trù hơn nhiều, vì bạn biết mình đang trả tiền cho cái gì và biết khi nào cần trả thêm. Orova đi theo kiểu thứ hai, và đây là câu nên hỏi thẳng mọi nhà cung cấp trước khi ký.

Ba dấu hiệu nên bỏ một công cụ đang dùng

Chọn đúng chỉ là nửa việc. Nửa còn lại là biết lúc nào dừng. Ba dấu hiệu dưới đây đủ rõ để ra quyết định mà không cần tranh luận dài.

Dấu hiệu 1 — Chỉ một người trong đội mở nó ra

Kiểm bằng cách nhìn nhật ký đăng nhập ba mươi ngày gần nhất. Nếu chỉ một người vào, công cụ đó không phải công cụ của đội, nó là thói quen của một cá nhân. Khi người đó bận hoặc nghỉ, giá trị bằng không.

Dấu hiệu 2 — Người ta xuất dữ liệu ra rồi làm tiếp ở bảng tính

Đây là dấu hiệu rõ nhất và dễ quan sát nhất. Nếu quy trình thật là "vào công cụ, tải tệp về, mở bảng tính, làm nốt", thì phần công cụ đang làm chỉ là phần bạn có thể thay bằng một lần tải tệp từ nền tảng gốc.

Dấu hiệu 3 — Nó chồng lấn với một công cụ khác và không ai dám bỏ cái nào

Hai công cụ cùng làm được một việc, mỗi bên có một nhóm người quen dùng, và số liệu hai bên lệch nhau. Đây là tình trạng tốn tiền theo hai đường: trả phí hai lần, và mất thời gian đối chiếu. Cách xử lý là chọn một cái làm nguồn chính thức, ghi rõ vào tài liệu nội bộ, rồi đặt hạn tắt cái còn lại. Bài công cụ marketing nên dùng bao nhiêu là đủ đi sâu vào việc gom bộ công cụ đang phình về mức hợp lý.

Lộ trình mười hai tháng cho đội đang dùng bảng tính

Nếu hôm nay đội bạn chưa có công cụ nào ngoài trình quản lý của các nền tảng và một bảng tính chung, thì đây là thứ tự nên đi. Mỗi quý một bước, và bước sau chỉ bắt đầu khi bước trước đã có người dùng thật.

Sơ đồ lộ trình mười hai tháng chọn và đưa phần mềm marketing vào dùng, chia bốn quý từ chuẩn hoá cách đặt tên tới rà lại bộ công cụ
Quý đầu tiên không mua gì cả — và đó là quý quyết định ba quý còn lại có hiệu quả hay không.

Quý 1 — Chuẩn hoá trước, mua sau

Không mua gì. Làm ba việc: thống nhất cách đặt tên chiến dịch và tệp trên mọi nền tảng, dựng một bảng tính duy nhất làm nguồn số chính thức, và ghi lại sáu nhóm việc kèm số giờ. Nghe nhàm nhưng đây là quý có giá trị cao nhất, vì mọi công cụ mua sau đó đều ăn theo cách đặt tên này. Đặt tên lộn xộn rồi mua công cụ chỉ ra một đống dữ liệu lộn xộn được sắp xếp đẹp hơn.

Kết quả cuối quý: một tài liệu quy ước đặt tên dài không quá hai trang, và một bảng tính mà ai trong đội cũng biết mở ở đâu.

Quý 2 — Giải quyết nhóm tốn giờ nhất

Nhìn vào bảng số giờ, chọn nhóm việc đứng đầu. Với phần lớn đội, đó là nhóm đo và báo cáo. Chạy thử mười bốn ngày theo kịch bản ở phần trên với đúng hai ứng viên, không nhiều hơn — ba ứng viên trở lên là bạn sẽ so bằng bảng tính năng thay vì so bằng việc thật.

Kết quả cuối quý: một công cụ đang chạy thật, ít nhất hai người trong đội dùng được, và số giờ của nhóm việc đó giảm đo được so với bảng ghi ở quý 1.

Quý 3 — Nối thêm một nhóm, hoặc dừng lại

Đây là chỗ nên cẩn thận. Sau một thành công ở quý 2, cảm giác chung là muốn mua tiếp. Hãy quay lại bảng số giờ và kiểm: nhóm việc đứng thứ hai có còn tốn giờ như hồi quý 1 không. Nhiều khi công cụ ở quý 2 đã giải quyết luôn một phần của nhóm thứ hai, và bạn không cần mua gì thêm cả.

Nếu vẫn cần, làm đúng quy trình cũ. Nếu không cần, dừng lại là một quyết định tốt và nên ghi vào biên bản để quý sau không ai mở lại cuộc tranh luận.

Quý 4 — Rà và cắt

Mở nhật ký đăng nhập của mọi công cụ, đếm người dùng thật trong ba mươi ngày, đối chiếu với ba dấu hiệu nên bỏ. Đây cũng là lúc gần kỳ gia hạn nên có sức mặc cả. Đồng thời viết lại tài liệu hướng dẫn nội bộ cho người mới, vì sau một năm thì cách làm đã khác tài liệu viết hồi quý 1.

Kết quả cuối quý: một danh sách công cụ đang dùng kèm tên người chịu trách nhiệm từng cái, và ít nhất một thứ đã được cắt bỏ. Nếu năm nào rà cũng không cắt được gì, khả năng cao là bạn chưa rà thật.

Câu hỏi hay gặp khi chọn phần mềm marketing

Đội ba người có cần phần mềm marketing không?

Cần rất ít. Ở quy mô này, trình quản lý quảng cáo của chính nền tảng, một công cụ gửi thư nếu có danh sách khách, và một bảng tính là đủ. Thứ đáng đầu tư sớm nhất không phải công cụ mà là quy tắc đặt tên chiến dịch cho thống nhất — vì sửa chuyện đó sau khi đã chạy hai năm là việc rất mệt.

Nên tin bảng so sánh trên trang của nhà cung cấp tới đâu?

Tin phần nói về chính họ, không tin phần nói về đối thủ. Bảng so sánh do một bên viết luôn chọn đúng những tiêu chí bên đó mạnh. Cách đọc an toàn: lấy danh sách tiêu chí trong bảng của họ, bỏ hết cột điểm, rồi tự chấm bằng bảng mười hai tiêu chí của bạn.

Công cụ có AI thì có đáng trả thêm tiền không?

Tuỳ nó thay bạn làm việc gì. Nếu AI chỉ soạn nháp nội dung thì giá trị thấp, vì thứ đó đã rẻ và có ở khắp nơi. Nếu nó đọc dữ liệu của chính tài khoản bạn rồi chỉ ra chỗ bất thường, giá trị cao hơn nhiều. Câu hỏi để phân biệt: nó có nhìn thấy số của tôi không, hay nó chỉ viết chữ.

Bao lâu nên rà lại bộ công cụ một lần?

Mỗi năm một lần là đủ, và nên rà vào lúc sắp gia hạn chứ không phải giữa năm. Mở nhật ký đăng nhập, đếm người dùng thật, đối chiếu với ba dấu hiệu ở phần trên. Nếu bạn muốn gộp việc rà này vào một màn hình theo dõi chung, cách bố trí có trong bài dashboard marketing.

Chọn công cụ cho từng mảng chuyên sâu thì đọc ở đâu?

Bài này là bộ khung chung. Từng mảng có bài riêng đi sâu hơn: phần mềm SEO cho mảng tìm kiếm, phần mềm nhân sự cho mảng con người, và automation marketing cho phần tự động hoá — bài đó bàn cách chọn việc đáng giao cho máy trước khi bàn tới công cụ, đúng tinh thần chọn theo việc của bài này.

Tóm lại

Phần mềm marketing không so được bằng bảng tính năng, vì bảng đó do người bán viết. Nó chỉ so được bằng danh sách việc của chính đội bạn. Viết ra sáu nhóm việc, ghi số giờ mỗi tháng, rồi phân loại theo tiêu chí "làm tay có sai không" chứ không phải "làm tay có chậm không". Phần lớn đội dưới mười người sẽ thấy mình chỉ cần công cụ cho ba nhóm.

Chọn giữa mua trọn bộ và ghép nhiều công cụ thì nhìn vào chỗ thời gian đang mất: mất trong một nhóm việc thì mua công cụ chuyên; mất ở chỗ chuyển dữ liệu giữa nhiều nơi thì bộ trọn gói đáng cân nhắc, vì thứ bạn mua là các mối nối. Bốn câu hỏi về dữ liệu — vào bằng cách nào, ra bằng cách nào, ai giữ quyền, rời đi mang được gì — hỏi trước khi hỏi giá, và ghi lại câu trả lời bằng văn bản.

Ba khoản chi phí ẩn là dựng, dạy người và nối dữ liệu; cộng thêm phí vượt hạn mức nếu cách tính tiền không rõ. Bản dùng thử chỉ có giá trị khi đưa một việc thật vào, và hai mốc đáng giá nhất trong mười bốn ngày là lúc người thứ hai trong đội tự dùng và lúc bạn gửi một câu hỏi khó cho bộ phận hỗ trợ.

Cuối cùng, biết lúc bỏ cũng quan trọng như biết lúc mua: một người dùng, quy trình thật kết thúc ở bảng tính, hoặc hai công cụ chồng lấn mà không ai dám bỏ cái nào. Rà một lần mỗi năm, đúng lúc sắp gia hạn.

Năm mảng việc, một chỗ, không khoá tính năng theo gói

Orova gộp năm mảng vào cùng một nơi: Ads nối Google, Meta và TikTok Ads; SEO nối Search Console và tự đăng bài; Insight gom mười hai nguồn dữ liệu về một dashboard; Recruit lo phần CV và phỏng vấn; Training lo phần đào tạo nội bộ. Đúng tinh thần bài này, mọi gói đều dùng đủ tính năng, phân tầng chỉ nằm ở hạn mức — nên bạn dự trù được chi phí khi đội lớn gấp đôi.

Xem Orova Ads