OROVA.VN — BIZ AI AGENT
Hướng dẫn

Quy Trình Tuyển Dụng Nhân Sự Gồm Mấy Bước? Chi Tiết A-Z

Orova 43 lượt xem
Quy Trình Tuyển Dụng Nhân Sự Gồm Mấy Bước? Chi Tiết A-Z

Đăng tin tuyển một vị trí, hồ sơ đổ về hàng trăm cái chỉ trong vài ngày, rồi cả phòng nhân sự ngồi đọc, chia nhau ra chấm mà vẫn không chốt nổi ai nên gọi phỏng vấn. Người thì thích ứng viên có tên công ty lớn trong hồ sơ, người thì thích ứng viên viết mô tả dài. Không ai sai, nhưng cả hai đều đúng theo cách của riêng mình — và đó chính là vấn đề: quy trình tuyển dụng nhân sự ở nhiều công ty chỉ dừng lại ở việc gọi tên các bước, không quy định rõ ai làm gì, làm tới đâu là đủ, bao lâu thì phải xong.

Cách làm cũ tốn công vì mọi khâu đều dựa vào cảm nhận cá nhân của người đọc hồ sơ, người phỏng vấn, người ra quyết định. Không có tiêu chí chung nghĩa là không ai kiểm lại được vì sao một ứng viên bị loại, và cũng không ai chịu trách nhiệm khi việc chốt danh sách kéo dài thêm vài ngày. Trong lúc chờ "đọc lại" hay "họp xong đã", ứng viên tốt nhất thường đã nhận việc ở nơi khác — hệ quả thực tế đã hiện rõ ở Mỹ, nơi thời gian tuyển trung bình đã lên đến 44 ngày, tăng khoảng một phần ba so với 2021, theo SHRM.

Bài này đi thẳng vào bảy bước của một quy trình tuyển dụng đầy đủ, từ lúc chốt nhu cầu tuyển đến lúc mời nhận việc. Mỗi bước sẽ nói rõ ba thứ: đầu ra cụ thể phải có là gì, ai là người chịu trách nhiệm, và lỗi hay gặp nhất ở bước đó. Đọc xong, bạn sẽ có sẵn một khung để giao việc rõ ràng cho từng người, không còn tình trạng "để anh đọc lại" rồi mất chục ngày. Riêng khâu sàng lọc hồ sơ, phần hay tốn thời gian nhất, bài có hướng dẫn cách chuẩn hoá bằng bộ tiêu chí có trọng số, kèm ví dụ tính điểm để bạn áp dụng ngay trên bảng tính.

Quy trình tuyển dụng gồm mấy bước và mỗi bước cần đầu ra gì?

Quy trình tuyển dụng đầy đủ có bảy bước: chốt nhu cầu, viết JD, chọn kênh đăng, sàng lọc hồ sơ, phỏng vấn, ra quyết định, mời nhận việc. Mỗi bước phải để lại một đầu ra viết ra được và một người chịu trách nhiệm. Khâu ngốn giờ người nhiều nhất luôn là sàng lọc hồ sơ.

Chữ quan trọng nhất trong câu trên là "đầu ra". Phần lớn quy trình tuyển dụng nhân sự viết trong sổ tay công ty đều liệt kê đúng bảy bước đó, nhưng viết theo kiểu động từ: "xác định nhu cầu", "đăng tuyển", "sàng lọc", "phỏng vấn". Động từ thì ai cũng gật, vì làm gì cũng gọi là đã làm. Bạn hỏi "bước hai xong chưa" thì câu trả lời luôn là "xong rồi", trong khi cái xong đó có thể là một file JD chép trên mạng về, sửa tên công ty.

Đầu ra thì khác. Đầu ra là một thứ cầm được: một tờ giấy, một bảng tính, một danh sách có tên người và có số. Bạn hỏi "bước hai xong chưa" thì người ta phải đưa ra file. Nhìn file là biết xong thật hay chưa.

Đổi từ động từ sang đầu ra giải quyết ba bệnh cùng lúc. Bệnh thứ nhất: không ai biết việc đang tắc ở đâu, vì bước nào cũng "đang làm". Bệnh thứ hai: bàn giao mất mát, người này nghỉ thì người kia bắt đầu lại từ đầu vì không có gì để nhận. Bệnh thứ ba: không cải tiến được, vì không có gì để so hôm nay với tháng trước.

Còn một chữ nữa cũng quan trọng ngang: "người chịu trách nhiệm". Không phải người tham gia — người tham gia thì bước nào cũng đông. Là một người duy nhất, tên cụ thể, mà nếu bước đó không xong đúng hạn thì bạn hỏi người đó. Tuyển dụng hay hỏng ở chỗ này vì việc nằm giữa hai phòng: nhân sự bảo đang chờ bộ phận duyệt, bộ phận bảo đang chờ nhân sự lọc. Cả hai đều nói thật, và không ai sai, nên không ai sửa.

Sơ đồ bốn bước đầu của quy trình tuyển dụng kèm đầu ra bắt buộc
Bốn bước đầu quyết định bạn có đúng hồ sơ trong tay hay không.

Bước 1: chốt nhu cầu tuyển, đầu ra là một tờ yêu cầu đã duyệt

Đây là bước bị bỏ nhiều nhất, và cũng là bước gây tốn kém nhất khi bỏ. Rất nhiều đợt tuyển bắt đầu bằng một câu trong cuộc họp: "phòng kinh doanh đang đuối, tuyển thêm hai bạn đi". Ba tuần sau, hồ sơ về ầm ầm, phỏng vấn xong mới phát hiện việc cần làm thật ra là việc của một người có kinh nghiệm ba năm, còn ngân sách chỉ đủ trả cho người một năm. Cả ba tuần đó là công không.

Đầu ra phải có: một tờ yêu cầu tuyển đã được duyệt, dài không quá một trang, ghi đủ sáu dòng.

  • Lý do tuyển: thay người nghỉ, hay việc mới phát sinh. Hai loại này khác nhau hoàn toàn về mức độ gấp và về cách so sánh ứng viên.
  • Ba việc cụ thể người này làm trong 90 ngày đầu. Viết bằng câu có động từ và có kết quả đo được, không viết "hỗ trợ phòng ban".
  • Dải lương từ bao nhiêu đến bao nhiêu, đã được người ký ngân sách gật.
  • Ngày cần người ngồi vào chỗ. Một ngày cụ thể, không phải "càng sớm càng tốt".
  • Người chốt cuối cùng là ai, và ai được quyền phủ quyết.
  • Nếu không tuyển được thì phương án thay thế là gì: thuê ngoài, chia việc, hay hoãn dự án.

Người chịu trách nhiệm: trưởng bộ phận có nhu cầu, không phải nhân sự. Nhân sự có thể cầm bút viết hộ, nhưng người ký phải là người sẽ quản lý nhân sự mới. Lý do đơn giản: chỉ người đó biết ba việc trong 90 ngày đầu là gì.

Lỗi hay gặp: tuyển vì cảm giác "phòng đông việc" chứ chưa ai ngồi bóc xem việc đó có phải việc của một người mới hay không. Dải lương chưa duyệt, đến vòng chốt mới vỡ ra là trả không nổi. Ngày cần người để trống, nên không ai thấy chậm. Và lỗi nặng nhất: mở tuyển hai vị trí mô tả giống hệt nhau nhưng thực chất là hai việc khác nhau, dẫn đến cả hai đều tuyển nhầm.

Bước này tốn khoảng hai cuộc họp ngắn. Bỏ nó ra thì tiết kiệm được hai giờ, nhưng mất ba tuần ở cuối. Đây là phép đổi tệ nhất trong cả quy trình.

Bước 2: viết JD, đầu ra là bản mô tả dịch được thành tiêu chí

JD không phải bài quảng cáo công ty. JD là bản hợp đồng ngầm giữa ba bên: người ứng tuyển biết mình sẽ làm gì, người sàng lọc biết phải tìm gì, người phỏng vấn biết phải hỏi gì. Nếu ba bên đọc cùng một JD mà hiểu ba kiểu, thì mọi bước sau đều lệch.

Có một phép thử rất nhanh để biết JD của bạn dùng được hay không: đọc từng dòng yêu cầu và tự hỏi "dòng này kiểm bằng cách nào". Nếu kiểm được bằng hồ sơ (số năm, công cụ đã dùng, quy mô đã làm) thì giữ. Nếu kiểm được bằng một câu hỏi phỏng vấn cụ thể thì giữ, và ghi luôn câu hỏi đó vào cạnh. Nếu không kiểm được bằng cách nào, ví dụ "chịu được áp lực cao", "nhiệt huyết", "tinh thần cầu tiến", thì bỏ. Ba cụm đó có mặt trong tám phần mười JD tiếng Việt và chưa bao giờ giúp loại được ai.

Đầu ra phải có: một JD mà mỗi dòng yêu cầu đều có cách kiểm ghi kèm, cộng với bản nháp bộ tiêu chí sàng lọc rút ra từ chính JD đó. Bộ tiêu chí này chính là thứ bạn sẽ dùng ở bước 4 và bước 5, nên viết luôn ở đây là tiết kiệm nhất.

Người chịu trách nhiệm: nhân sự viết, trưởng bộ phận duyệt và ký. Cách làm nhanh là trưởng bộ phận nói vo trong hai mươi phút, nhân sự ghi lại và soạn thành câu, rồi gửi ngược lại để sửa. Chờ trưởng bộ phận tự ngồi viết thường mất một tuần và ra một file chép từ chỗ khác.

Lỗi hay gặp: nhồi mười lăm yêu cầu và gắn nhãn "bắt buộc" cho cả mười lăm. Khi mọi thứ đều bắt buộc thì không có gì bắt buộc cả, vì đến lúc chấm bạn sẽ tự nhắm mắt bỏ qua bảy tám dòng. Lỗi thứ hai là không tách bắt buộc với ưu tiên, nên người sàng lọc phải tự đoán dòng nào quan trọng hơn dòng nào — và hai người đoán khác nhau. Lỗi thứ ba là mô tả công việc chép nguyên từ vị trí cũ ba năm trước, trong khi công cụ và quy mô đã đổi.

Nếu công ty bạn đang dùng phần mềm lưu hồ sơ ứng viên, JD còn là chỗ để đặt các trường lọc tự động. Hệ thống loại này giúp được khâu lưu trữ và theo dõi trạng thái rất tốt, nhưng nó không tự biết ai đáng gọi — chỗ mạnh chỗ yếu của nó, bạn xem thêm ở bài Phần Mềm Quản Lý Tuyển Dụng ATS Là Gì? Dùng Để Làm Gì.

Bước 3: chọn kênh đăng, đầu ra là bảng kênh kèm số hồ sơ dự kiến

Bước này hay bị làm theo phản xạ: đăng lên tất cả những chỗ nào có thể đăng, rồi ngồi chờ. Hậu quả không phải là ít hồ sơ, mà là quá nhiều hồ sơ sai loại. Hai trăm hồ sơ trong đó một trăm tám mươi cái không liên quan thì tệ hơn ba mươi hồ sơ đúng hướng, vì bạn vẫn phải mở từng cái ra đọc.

Đầu ra phải có: một bảng nhỏ, mỗi dòng một kênh, với năm cột: tên kênh, chi phí, số hồ sơ dự kiến, người phụ trách, hạn chót đăng. Kèm theo là bản rút gọn của tin đăng cho từng kênh, vì tin trên mạng xã hội và tin trên trang việc làm không viết giống nhau.

KênhHợp với vị tríĐiều cần chuẩn bị trước
Giới thiệu nội bộMọi vị trí, đặc biệt vị trí khóMức thưởng giới thiệu và cách công bố tin trong nội bộ
Trang việc làm trả phíVị trí phổ thông, cần số lượngTiêu đề tin rõ vị trí và địa điểm, dải lương công khai
Hội nhóm chuyên mônVị trí kỹ thuật, ngách hẹpNgười của công ty đứng tên đăng, sẵn sàng trả lời câu hỏi
Trang tuyển dụng của công tyMọi vị trí, dùng lâu dàiĐường dẫn nộp hồ sơ chạy được trên điện thoại
Chủ động tìm và nhắnVị trí cấp cao, ít ngườiDanh sách mục tiêu và mẫu tin nhắn không giống thư rác

Người chịu trách nhiệm: bạn tuyển dụng. Nhưng có một phần không giao được: kênh giới thiệu nội bộ chỉ chạy khi trưởng bộ phận thật sự nhắn tin cho vài người quen. Việc đó phải ghi tên người và ghi hạn, nếu không nó sẽ mãi nằm ở dạng "sẽ hỏi thử".

Lỗi hay gặp: đo kênh bằng số hồ sơ nhận được thay vì số hồ sơ đạt ngưỡng. Một kênh mang về tám mươi hồ sơ mà chỉ hai cái qua vòng sàng lọc thì đắt hơn nhiều so với kênh mang về mười hồ sơ và năm cái qua. Chọn một chỉ số chính rồi bám theo nó là việc đáng làm ở đây; cách chọn chỉ số kiểu này áp dụng chung cho mọi kênh, bạn có thể tham khảo lối tư duy trong bài các chỉ số quan trọng khi chạy quảng cáo Facebook rồi chuyển sang bối cảnh tuyển dụng.

Lỗi thứ hai là để tin đăng thiếu dải lương. Bạn tiết kiệm được một dòng và trả giá bằng vài chục hồ sơ lệch hoàn toàn về kỳ vọng, cộng thêm những cuộc gọi mất mười lăm phút để rồi kết thúc bằng "em cảm ơn nhưng mức đó không hợp".

Bước 4: sàng lọc hồ sơ, đầu ra là danh sách gọi phỏng vấn kèm lý do

Đây là bước dài nhất, mệt nhất, và là bước duy nhất trong bảy bước mà chất lượng đầu ra gần như không kiểm được nếu bạn không cố ý làm cho nó kiểm được.

Đầu ra phải có: ba danh sách, không phải một.

  1. Gọi phỏng vấn. Mỗi người kèm điểm và một câu lý do có dẫn chứng từ hồ sơ.
  2. Cân nhắc. Những người sát ngưỡng, để dành nếu danh sách một không đủ hoặc rụng giữa chừng.
  3. Không đạt. Kèm lý do ngắn, đủ để ba tháng sau bạn mở ra vẫn hiểu vì sao loại, và đủ để trả lời tử tế nếu người ta hỏi lại.

Danh sách thứ ba là cái hay bị bỏ nhất và cũng là cái đắt nhất khi bỏ. Không có nó, bạn không bao giờ biết mình đang loại nhầm kiểu người nào. Sáu tháng sau nhìn lại, bạn chỉ thấy những người đã tuyển, không thấy những người đã bỏ qua — nên sai lầm cứ lặp lại mà không ai phát hiện.

Người chịu trách nhiệm: nhân sự chấm toàn bộ, trưởng bộ phận chấm lại một mẫu mười hồ sơ ngẫu nhiên trong lần đầu tiên. Việc chấm lại mẫu này chỉ tốn ba mươi phút và có tác dụng lớn: nếu hai người lệch nhau quá mười điểm ở cùng một hồ sơ, nghĩa là bộ tiêu chí đang mơ hồ, phải sửa lời văn trước khi chấm tiếp hai trăm cái còn lại.

Lỗi hay gặp: mỗi người một chuẩn, và không ai biết mình đang lệch. Đọc theo thứ tự hồ sơ về, nên người nộp sớm được đọc kỹ còn người nộp muộn bị lướt. Chấm liên tục hai tiếng không nghỉ, nên hai mươi hồ sơ cuối bị khắt khe hơn hai mươi hồ sơ đầu. Loại người vì hồ sơ trình bày xấu trong khi vị trí không liên quan gì đến thẩm mỹ. Và lỗi âm thầm nhất: giữ một đống hồ sơ ở trạng thái "để xem sau", không bao giờ xem, cũng không bao giờ trả lời.

Bốn bước đầu quyết định bạn có đúng hồ sơ trong tay hay không. Ba bước còn lại quyết định người bạn chọn có thật sự về hay không — và ở ba bước này, mất người thường không phải vì lương, mà vì chậm.

Sơ đồ ba bước cuối của quy trình tuyển dụng gồm phỏng vấn, ra quyết định và mời nhận việc
Ba bước cuối: chậm một ngày ở đây là mất người vào tay nơi nhanh hơn.

Bước 5: phỏng vấn, quy trình phỏng vấn cần bảng điểm chứ không cần cảm nhận

Một quy trình phỏng vấn gọn cho vị trí thông thường có ba vòng, và ba vòng là đủ cho phần lớn công ty dưới ba trăm người.

  • Vòng sàng qua điện thoại, 15 đến 20 phút. Mục tiêu duy nhất: kiểm ba thứ không đáng mất thời gian gặp mặt nếu lệch — kỳ vọng lương, thời gian có thể bắt đầu, và một hai điểm bắt buộc trong hồ sơ mà bạn muốn nghe người ta tự nói.
  • Vòng chuyên môn, 45 đến 60 phút. Hỏi về việc đã làm thật, theo cấu trúc: bối cảnh, việc bạn cụ thể làm gì, kết quả ra sao, nếu làm lại thì đổi gì. Có bài tập nhỏ thì càng tốt, nhưng đừng giao bài mất quá hai tiếng của người ta.
  • Vòng với quản lý trực tiếp, 45 phút. Bàn cách làm việc, kỳ vọng hai chiều, và ba việc trong 90 ngày đầu đã viết ở bước 1. Đây cũng là vòng để ứng viên hỏi ngược, và nên dành hẳn mười phút cho việc đó.

Đầu ra phải có: mỗi vòng một bảng điểm, chấm theo đúng bộ tiêu chí đã dùng ở bước 4, và mỗi điểm số kèm một câu bằng chứng lấy từ điều ứng viên vừa nói. Nộp bảng điểm trong vòng hai tư giờ sau buổi phỏng vấn, không để dồn đến cuối tuần vì lúc đó trí nhớ đã pha trộn các ứng viên với nhau.

Người chịu trách nhiệm: người chủ trì từng vòng. Nếu có hai người ngồi cùng, vẫn chỉ một người chịu trách nhiệm nộp bảng điểm, người kia ghi bổ sung.

Lỗi hay gặp: mỗi người hỏi một bộ câu khác nhau, nên không so được ứng viên với nhau, chỉ so được cảm giác của từng người phỏng vấn. Hỏi câu đố mẹo không liên quan đến việc. Kéo dài năm sáu vòng cho một vị trí nhân viên, đến vòng bốn thì người giỏi đã nhận nơi khác. Và lỗi rất phổ biến: quyết định trong năm phút đầu rồi dùng bốn mươi phút còn lại để tìm bằng chứng ủng hộ quyết định đó.

Cách chữa lỗi cuối đơn giản đến mức buồn cười: bắt buộc chấm từng tiêu chí trước, rồi mới được viết kết luận chung. Thứ tự này ép người phỏng vấn nhìn từng mảnh trước khi gộp lại.

Bước 6: ra quyết định, đầu ra là một biên bản chốt chứ không phải một cuộc trò chuyện

Cuộc họp chốt của phần lớn công ty diễn ra thế này: ba người ngồi lại, người đầu tiên nói "anh thấy bạn A được", hai người kia gật, xong. Vấn đề không nằm ở việc A được hay không. Vấn đề là không ai kiểm được cái gật đó dựa trên gì, nên tháng sau nếu A không hợp, bạn cũng không rút ra được bài học nào.

Đầu ra phải có: một biên bản ngắn, năm dòng.

  • Chọn ai, điểm tổng bao nhiêu, mạnh nhất ở tiêu chí nào, yếu nhất ở tiêu chí nào.
  • Điểm yếu đó sẽ bù bằng cách gì trong 90 ngày đầu: ai kèm, học cái gì, đến khi nào phải đạt.
  • Mức lương chốt và ai đã duyệt mức đó.
  • Người dự phòng là ai, để nếu người số một từ chối thì gọi ngay trong ngày, không phải họp lại.
  • Hạn phản hồi cho tất cả những người đã vào vòng phỏng vấn, kể cả người trượt.

Người chịu trách nhiệm: trưởng bộ phận, đúng người đã ký tờ yêu cầu ở bước 1. Nhân sự giữ vai trò khác: bảo đảm cuộc họp có đủ bảng điểm trên bàn trước khi ai đó mở lời nhận xét.

Lỗi hay gặp: họp mà không có bảng điểm, nên quyết theo người nói to nhất hoặc người có chức cao nhất. Để trống người dự phòng, nên khi người số một từ chối thì cả quy trình quay lại vạch xuất phát. Không đặt hạn phản hồi, nên những người trượt không bao giờ nhận được tin — và đó là cách nhanh nhất để công ty mất tiếng, vì mỗi người trượt đều kể lại cho bạn bè cùng ngành.

Bước 7: mời nhận việc, đầu ra là thư mời có thời hạn và kế hoạch ngày đầu

Nhiều công ty coi bước này là thủ tục. Thực tế đây là bước mất người nhiều thứ hai sau bước sàng lọc, và mất theo cách đau nhất: bạn đã bỏ hết công sức của sáu bước trước.

Đầu ra phải có: thư mời bằng văn bản, gửi trong vòng hai tư đến bốn mươi tám giờ sau khi chốt, ghi rõ vị trí, cấp bậc, lương, các khoản khác, ngày bắt đầu, và thời hạn trả lời. Kèm theo là kế hoạch ngày đầu tiên và 30 ngày đầu: ngồi ở đâu, ai đón, tuần một làm gì, ai là người kèm.

Kế hoạch 30 ngày không phải để ép người mới. Nó là thứ giúp ứng viên đang cân nhắc hai lời mời chọn bạn, vì nó cho thấy công ty đã nghĩ đến người ta, chứ không chỉ nghĩ đến việc lấp chỗ trống.

Người chịu trách nhiệm: nhân sự soạn và gửi, trưởng bộ phận gọi điện trước một cuộc. Thứ tự này quan trọng: gọi trước, gửi thư sau. Nhận thư lạnh lùng qua hộp thư trong khi chưa nghe ai nói gì là trải nghiệm dở.

Lỗi hay gặp: gọi miệng "bên anh chốt em rồi nhé" rồi im lặng năm ngày vì chờ ký duyệt nội bộ. Trong năm ngày đó, ứng viên nghĩ mình bị lừa và nhận lời chỗ khác. Lỗi thứ hai: không đặt hạn trả lời, để người ta dùng thư mời của bạn làm quân bài đàm phán ở nơi khác. Lỗi thứ ba: từ lúc nhận lời đến ngày đi làm có khi cách ba tuần, mà suốt ba tuần đó không ai liên lạc — đây là khoảng trống mà nhiều công ty mất người ngay trước ngày đầu tiên.

Khâu nào ngốn thời gian nhất trong quy trình tuyển dụng nhân sự?

Hãy lấy một ví dụ giả định để nhìn bằng con số, và mọi con số dưới đây đều là giả định của ví dụ này, không phải số đo từ thực tế công ty nào.

Giả sử một vị trí nhận 200 hồ sơ. Chốt nhu cầu mất hai cuộc họp một giờ, tính 2 giờ người. Viết JD và duyệt JD mất 3 giờ. Đăng tin lên bốn kênh, sửa nội dung cho từng kênh, trả lời câu hỏi của ứng viên trong hai tuần, tính 4 giờ. Sàng lọc: nếu bạn đọc mỗi hồ sơ 4 phút — đã là nhanh với một hồ sơ hai trang — thì 200 hồ sơ tốn 800 phút, tức khoảng 13 giờ người.

Biểu đồ cột so sánh giờ người của bốn bước đầu trong ví dụ 200 hồ sơ
Giờ người bỏ ra trước khi gặp ứng viên đầu tiên, tính theo ví dụ giả định 200 hồ sơ.

Nói cách khác, riêng khâu sàng lọc đã tốn nhiều hơn cả ba bước trước cộng lại. Và đó mới là lần đọc thứ nhất. Trong thực tế còn có lần đọc thứ hai của trưởng bộ phận, có những hồ sơ phải mở đi mở lại vì không nhớ đã xem chưa, có cuộc họp ba mươi phút để hai người cãi nhau về việc có nên gọi bạn số 47 hay không.

Phải nói cho công bằng: nếu tính cả bước phỏng vấn thì số giờ ở bước 5 cũng rất lớn, thậm chí lớn hơn. Gọi 20 người, mỗi người ba vòng, cộng thời gian của cả người phỏng vấn lẫn người ghi chép, con số leo lên rất nhanh. Nhưng phỏng vấn không phải chỗ tắc, vì ba lý do: nó có lịch cụ thể, có người cụ thể ngồi vào, và kết thúc buổi là có kết luận. Việc có lịch thì hiếm khi trôi.

Sàng lọc thì ngược lại. Nó không có lịch, nó là việc "khi nào rảnh thì đọc". Nó không có định nghĩa xong, vì đọc kỹ hay lướt đều tính là đã đọc. Và nó không để lại dấu vết, nên không ai đo được. Ba đặc điểm đó gộp lại tạo ra chỗ tắc kinh điển: việc luôn bị đẩy sang ngày mai, và ngày mai thì có thêm ba mươi hồ sơ mới.

Còn một tầng sâu hơn nữa. Sàng lọc là bước duy nhất trong bảy bước mà đầu ra phụ thuộc hoàn toàn vào trí nhớ ngắn hạn và cảm tính của người đọc. Bạn không thể đọc một trăm hồ sơ với cùng một mức chú ý. Hồ sơ thứ 90 luôn bị đối xử khác hồ sơ thứ 9. Hồ sơ đọc lúc 4 giờ chiều thứ Sáu luôn bị đối xử khác hồ sơ đọc lúc 9 giờ sáng thứ Ba. Hồ sơ có tên một công ty bạn quen luôn được đọc kỹ hơn. Không ai cố ý làm vậy, nhưng ai cũng làm vậy.

Kết luận rút ra không phải "hãy đọc kỹ hơn". Đọc kỹ hơn nghĩa là tốn nhiều giờ hơn cho cùng một kết quả không kiểm được. Kết luận là: phải biến việc đọc hồ sơ từ một hành vi cảm tính thành một phép tính có quy tắc.

Chuẩn hoá khâu sàng lọc bằng bộ tiêu chí có trọng số và ngưỡng đạt

Đây là phần dài nhất của bài, vì đây là chỗ đáng bỏ công nhất. Ý tưởng gói trong một câu: thay vì hỏi "hồ sơ này có được không", bạn hỏi "hồ sơ này đạt bao nhiêu điểm ở từng tiêu chí đã thống nhất trước". Sáu việc dưới đây làm một lần cho mỗi vị trí, và dùng lại được cho mọi đợt tuyển sau của vị trí đó.

Việc 1: rút tiêu chí ra khỏi JD

Đọc lại JD đã viết ở bước 2, gạch chân từng yêu cầu kiểm được, mỗi yêu cầu thành một tiêu chí. Con số hợp lý là từ tám đến mười sáu tiêu chí. Dưới tám thì quá thô, hồ sơ nào cũng na ná nhau. Trên mười sáu thì bạn đang chấm cho vui, vì những tiêu chí có trọng số thấp gần như không đổi được thứ hạng.

Viết tiêu chí bằng câu mô tả được cái đạt trông ra sao. "Kinh nghiệm back-end" là tiêu chí tồi. "Từng làm back-end từ ba năm trở lên, có ít nhất một hệ thống chạy thật với người dùng ngoài công ty" là tiêu chí dùng được, vì hai người đọc cùng một hồ sơ sẽ ra kết luận gần nhau.

Việc 2: chia tiêu chí thành nhóm

Không phải tiêu chí nào cũng cùng vai trò. Cách chia gọn là năm nhóm: bắt buộc (thiếu là loại, không bàn), quan trọng (ảnh hưởng lớn đến kết quả công việc), ưu tiên (có thì tốt, tạo khác biệt giữa những người ngang nhau), cơ bản (mức nền, hầu hết ai cũng có), linh hoạt (dạy được sau khi vào làm).

Việc chia nhóm buộc cả nhóm tuyển dụng phải tranh luận sớm, ở lúc còn rẻ. Cãi nhau về việc "bằng đại học đúng ngành có phải bắt buộc không" ở giai đoạn này tốn mười phút. Cãi nhau về đúng chuyện đó ở cuộc họp chốt, khi trước mặt đã có một ứng viên cụ thể mà ai đó thích, tốn một tuần và làm hỏng quan hệ.

Việc 3: đặt trọng số 1 đến 10

Mỗi tiêu chí một con số. Nhóm bắt buộc thường ở 8 đến 10, quan trọng 6 đến 8, ưu tiên 3 đến 5, cơ bản và linh hoạt 1 đến 3. Có một luật ngón tay cái đáng nhớ: nếu bạn đặt trọng số 9 cho quá bốn tiêu chí, nghĩa là bạn chưa chọn. Ngồi lại và hỏi "nếu chỉ được giữ ba tiêu chí thì giữ cái nào".

Danh sách ví dụ bộ tiêu chí sàng lọc hồ sơ có trọng số cho vị trí lập trình viên back-end
Ví dụ bộ tiêu chí cho một vị trí lập trình viên back-end, tổng trọng số 38.

Việc 4: chấm 0 đến 100 từng tiêu chí, kèm bằng chứng

Không chấm "đạt hay không đạt" theo kiểu bật tắt, vì như vậy mất hết sắc độ giữa người vừa đủ và người vượt xa. Chấm thang 0 đến 100 cho từng tiêu chí, và quan trọng hơn con số: mỗi điểm số phải kèm một câu bằng chứng trích thẳng từ hồ sơ.

Ràng buộc "phải có bằng chứng" nghe hình thức nhưng đổi hẳn cách làm việc. Khi buộc phải chép ra câu chữ trong hồ sơ để biện minh cho điểm số, người chấm không thể chấm bằng ấn tượng nữa. Và ba tuần sau, khi trưởng bộ phận hỏi "sao bạn này chỉ được 40 điểm ở tiêu chí quản lý", bạn có câu trả lời trong ba giây thay vì phải mở lại hồ sơ đọc từ đầu.

Việc 5: tính điểm tổng bằng bình quân theo trọng số

Công thức: cộng tất cả tích của điểm nhân trọng số, rồi chia cho tổng trọng số. Ví dụ với sáu tiêu chí có trọng số lần lượt 9, 9, 7, 6, 4, 3 thì tổng trọng số là 38. Bảng dưới đây là ví dụ giả định với ba ứng viên.

Tiêu chí (trọng số)MinhLanKhoa
Back-end từ 3 năm, có hệ thống chạy thật (9) — bắt buộc809040
Thạo một ngôn ngữ chính của nhóm (9) — bắt buộc708595
Từng làm sản phẩm có người dùng ngoài công ty (7)906085
Biết đọc và tối ưu truy vấn cơ sở dữ liệu (6)608090
Từng kèm một hai bạn mới (4)407060
Đọc hiểu tài liệu kỹ thuật tiếng Anh (3)708090
Điểm tổng717975

Kiểm lại phép tính của Minh cho rõ: 80×9 cộng 70×9 cộng 90×7 cộng 60×6 cộng 40×4 cộng 70×3 bằng 2.710, chia 38 được 71,3. Lan ra 2.995 chia 38 bằng 78,8. Khoa ra 2.860 chia 38 bằng 75,3.

Việc 6: đặt ngưỡng đạt, dải cân nhắc và luật phủ quyết

Ba con số nữa là xong. Ngưỡng đạt: từ bao nhiêu điểm trở lên thì gọi phỏng vấn, ví dụ 70. Dải cân nhắc: khoảng ngay dưới ngưỡng, ví dụ 60 đến 69, để dành khi danh sách chính không đủ người. Luật phủ quyết: bất kỳ tiêu chí thuộc nhóm bắt buộc nào chấm dưới 50 thì ép thành không đạt, bất kể điểm tổng cao đến đâu.

Quay lại bảng trên. Khoa được 75 điểm, cao hơn ngưỡng 70, nhưng tiêu chí bắt buộc đầu tiên chỉ 40 điểm. Luật phủ quyết loại Khoa. Nếu chỉ nhìn điểm tổng, bạn đã gọi Khoa và bỏ Minh — trong khi Khoa thiếu đúng cái mà nhóm không dạy được trong ba tháng.

Đây chính là chỗ mà cách chấm có trọng số dễ bị hiểu sai: điểm tổng cao không đồng nghĩa với phù hợp. Điểm tổng chỉ là cách xếp thứ tự để bạn đọc kỹ mười người đầu thay vì hai trăm người. Luật phủ quyết là cái giữ cho phép cộng không nuốt mất những điều kiện không thương lượng được.

Cách viết ra bộ luật này giống hệt cách viết luật điều kiện — hành động ở các lĩnh vực khác: nếu điều kiện A thì hành động B, viết trước, áp dụng sau, không sửa giữa chừng vì một trường hợp cụ thể. Lối tư duy đó được mổ kỹ trong bài trình quản lý quảng cáo FB: tự động hoá không cần AI, và chuyển sang tuyển dụng gần như nguyên vẹn.

Hiệu chỉnh: chấm thử mười hồ sơ trước khi chấm hai trăm

Đừng tin bộ tiêu chí ngay lần đầu. Lấy mười hồ sơ ngẫu nhiên, hai người chấm độc lập, rồi so. Chỗ nào hai người lệch quá mười điểm thì lỗi nằm ở lời văn của tiêu chí, không nằm ở người chấm. Sửa lời cho hết mơ hồ, chấm lại mười hồ sơ đó, rồi mới chạy phần còn lại. Ba mươi phút bỏ ra ở đây tiết kiệm cả buổi tranh cãi về sau.

Một mẹo nhỏ nữa: chấm theo chiều dọc, tức là chấm tiêu chí số 1 cho cả hai mươi hồ sơ trước, rồi mới sang tiêu chí số 2. Cách này giữ chuẩn ổn định hơn nhiều so với chấm trọn từng hồ sơ, vì bộ não so sánh trong cùng một chiều dễ hơn là nhớ lại chuẩn cũ sau mỗi lần đổi tiêu chí.

Sơ đồ quy trình tuyển dụng: vẽ sao cho người mới đọc là làm được

Một sơ đồ quy trình tuyển dụng tốt không phải hình vẽ đẹp treo trong sổ tay. Nó là thứ mà một bạn nhân sự mới vào làm tuần đầu đọc xong là chạy được một vị trí, không cần hỏi ai.

Muốn vậy, mỗi ô trong sơ đồ phải trả lời được bốn câu: đầu ra là file gì, ai chịu trách nhiệm, hạn bao nhiêu ngày, và điều kiện nào thì được chuyển sang bước kế tiếp. Câu cuối hay bị bỏ, và đó là lý do khiến sơ đồ đẹp mà vô dụng: không có điều kiện chuyển bước thì việc lại trôi theo cảm giác.

Ví dụ điều kiện chuyển bước cho bốn chặng đầu: từ bước 1 sang bước 2 khi tờ yêu cầu có đủ chữ ký; từ bước 2 sang bước 3 khi JD đã kèm bộ tiêu chí nháp; từ bước 3 sang bước 4 khi tin đã lên đủ số kênh trong bảng; từ bước 4 sang bước 5 khi có đủ ba danh sách và trưởng bộ phận đã chấm lại mẫu mười hồ sơ.

Lưới sáu lỗi thường gặp khi vẽ sơ đồ quy trình tuyển dụng nhân sự
Sáu lỗi làm sơ đồ quy trình đẹp trên giấy nhưng không ai dùng được.

Thêm một dòng nữa vào cuối sơ đồ, dòng này ít công ty có: hạn tổng cho cả quy trình, tính từ ngày duyệt tờ yêu cầu đến ngày gửi thư mời. Đặt một con số, ví dụ ba mươi ngày làm việc, rồi mỗi vị trí đóng lại thì ghi con số thật vào bảng theo dõi. Sau năm sáu vị trí, bạn có dữ liệu của chính công ty mình, và lúc đó mới biết chỗ nào thật sự chậm — thay vì đoán.

Làm tay tới đâu thì hết sức, và khi nào cần công cụ

Nói thẳng: toàn bộ cách làm ở trên chạy tốt trên một bảng tính, và với phần lớn công ty thì bảng tính là đủ. Cột là tiêu chí, dòng là ứng viên, một ô công thức tính bình quân theo trọng số, một ô nữa bật cảnh báo khi tiêu chí bắt buộc dưới 50. Dựng một lần mất chừng một giờ, dùng lại được mãi.

Bảng tính hết sức ở ba tình huống. Thứ nhất, số lượng: khi một vị trí nhận vài trăm hồ sơ, khâu mở từng file, đọc, tóm tắt, gõ điểm vào bảng mới là phần tốn giờ, chứ không phải phép tính. Thứ hai, chạy song song: ba bốn vị trí cùng lúc, mỗi vị trí một bộ tiêu chí khác nhau, thì việc giữ cho các bảng không lệch phiên bản trở thành công việc riêng. Thứ ba, truy vết: sáu tháng sau muốn biết vì sao loại một người, bạn cần bằng chứng đi kèm điểm số, mà bảng tính thì hiếm ai chịu gõ bằng chứng vào.

Đúng ba tình huống đó là lúc một công cụ chấm điểm hồ sơ có ích. Chẳng hạn Orova Recruit nhận JD dạng file hoặc dán chữ, tách ra 8 đến 16 tiêu chí chia theo năm nhóm bắt buộc, quan trọng, ưu tiên, cơ bản, linh hoạt, mỗi tiêu chí một trọng số từ 1 đến 10 kèm đề xuất ngưỡng đạt — và bạn sửa, thêm, xoá tiêu chí thoải mái vì đó vẫn là bộ tiêu chí của bạn. Khi chấm, mỗi hồ sơ được chấm 0 đến 100 từng tiêu chí kèm bằng chứng trích thẳng từ hồ sơ, điểm tổng do máy chủ tự tính bình quân theo trọng số chứ không lấy con số máy tự cộng, và tiêu chí bắt buộc dưới 50 điểm thì ép thành không đạt dù điểm tổng cao. Kết quả xếp thành ba loại đạt, cân nhắc, không đạt — đúng ba danh sách mà bước 4 cần.

Từ bước 5 trở đi công cụ vẫn đi cùng bạn. Bộ tiêu chí đã duyệt được dùng lại để soạn câu hỏi riêng cho từng ứng viên, mỗi câu kèm tiêu chí chấm và trọng số riêng. Trong buổi, bạn gõ ghi chú từng dòng hoặc bấm mic cho máy nghe và gõ hộ — chọn được 56 ngôn ngữ nghe, dùng bộ nhận giọng sẵn có của trình duyệt nên không tốn lượt AI; buổi phỏng vấn được ghi âm để sau này nghe lại đúng đoạn đang tranh cãi. Khi chấm, mỗi câu được cho 0 đến 5 rồi quy về thang 100 theo trọng số, câu nào cả ghi chú lẫn bản ghi âm đều không nhắc tới thì để 0 và ghi rõ là chưa hỏi. Bước 6 xếp lịch: mỗi phòng khai khung giờ từng ngày trong tuần, hệ thống từ chối đặt trùng hoặc đặt ngoài giờ, thư mời gửi thẳng từ đó. Bước 7 chốt chọn hay loại là một nút riêng, hệ thống ghi lại ai bấm và lúc nào.

Đáng chú ý hơn với một bài về quy trình là công cụ này không chỉ phục vụ bước 3 và 4. Bước 5 có bộ câu hỏi phỏng vấn sinh theo từng hồ sơ kèm trọng số từng câu và khung ghi chú nghe-gõ tại chỗ; bước 6 có bảng chấm phỏng vấn tính điểm theo cùng bộ trọng số đó, kèm phần so sánh các ứng viên và ô quyết định cuối; lịch phỏng vấn nằm ngay trong đó với phòng và khung giờ, xếp trùng là bị chặn; còn bước 7 thì thư gửi ứng viên đi từ hộp thư của chính công ty bạn, có luật tự gửi theo trạng thái. Nói cách khác, cả bảy bước dùng chung một kho dữ liệu chứ không phải bảy công cụ nối bằng thao tác chép tay.

Điều cần nói rõ để không hiểu nhầm: công cụ loại này không quyết định thay bạn, và không nên để nó quyết định. Việc nó làm là đọc nhanh, chấm đều tay theo bộ tiêu chí bạn đặt ra, và để lại bằng chứng cho từng điểm số. Ai đáng gọi phỏng vấn vẫn là quyết định của người, chỉ khác là bây giờ quyết định đó dựa trên một bảng có số và có dẫn chứng, thay vì dựa vào việc ai đọc hồ sơ đó vào lúc mấy giờ.

Bảy bước rời nhau ở chỗ nào: chuyện bàn giao giữa các bước

Đa số quy trình tuyển dụng viết ra giấy đều ổn. Chỗ hỏng hiếm khi nằm trong một bước, mà nằm ở khe giữa hai bước — lúc thông tin phải đi từ người này sang người kia, từ công cụ này sang công cụ kia. Nếu bạn đang tìm chỗ để cải thiện mà không phải đập đi làm lại, sáu khe nối dưới đây là chỗ đáng soi trước.

Khe 1: từ JD sang tiêu chí chấm

JD viết cho ứng viên đọc, tiêu chí viết cho người chấm dùng. Hai thứ khác nhau, nhưng rất nhiều đội chỉ có cái thứ nhất. Hậu quả là mỗi người chấm tự dịch JD thành tiêu chí trong đầu mình, và ba người chấm ra ba bộ tiêu chí khác nhau mà không ai biết. Cách vá: sau khi chốt JD, ngồi thêm mười lăm phút viết bộ tiêu chí đếm được kèm trọng số, và coi đó là một sản phẩm bàn giao bắt buộc của bước 2.

Khe 2: từ tiêu chí sang điểm số

Đây là khe rộng nhất. Bộ tiêu chí nằm trong file Word, còn việc chấm diễn ra trong đầu người đọc hồ sơ. Không có gì buộc hai thứ khớp nhau. Cách vá tối thiểu là bảng tính có một cột cho mỗi tiêu chí và một ô bằng chứng bên cạnh mỗi điểm; ô bằng chứng mới là thứ giữ cho việc chấm trung thực, vì nó buộc người chấm chỉ ra được chỗ nào trong hồ sơ nói điều đó.

Khe 3: từ điểm số sang danh sách gọi phỏng vấn

Nhiều đội chấm rất cẩn thận rồi lại gọi theo cảm giác. Dấu hiệu nhận biết: danh sách gọi không trùng với thứ tự điểm, mà không ai giải thích được vì sao. Cách vá là chốt ngưỡng đạt trước khi chấm và ghi lại mọi trường hợp phá lệ kèm lý do. Phá lệ không xấu; phá lệ mà không ghi lại thì tháng sau không ai học được gì.

Khe 4: từ hồ sơ sang buổi phỏng vấn

Người phỏng vấn thường bước vào phòng mà chưa đọc kỹ hồ sơ, nên hỏi lại đúng những thứ CV đã trả lời. Cách vá rẻ nhất: kèm theo lịch hẹn là ba dòng — điểm mạnh theo bảng chấm, hai chỗ hồ sơ nói chưa rõ, và câu hỏi bắt buộc phải hỏi. Ba dòng đó biến buổi phỏng vấn từ "kể lại CV" thành "kiểm chứng CV".

Khe 5: từ buổi phỏng vấn sang quyết định

Ghi chú của mỗi người một kiểu, người viết dài người viết gọn, và khi họp chốt thì ai nhớ rõ hơn sẽ thắng. Cách vá là phiếu chấm dùng chung trọng số với bảng chấm CV, mỗi câu một điểm và một dòng lý do, và quy ước cứng: câu nào không hỏi tới thì ghi là chưa hỏi chứ không cho điểm trung bình.

Khe 6: từ quyết định sang lời trả lời cho ứng viên

Khe này rò nhiều nhất mà ít ai đo. Người trong danh sách loại thường không nhận được gì cả, đơn giản vì không có việc nào trong quy trình bắt phải gửi. Cách vá là gắn lời trả lời vào chính thao tác đổi trạng thái: đổi trạng thái xong là thư đi, không phải là một việc riêng để nhớ.

Nhìn lại sáu khe trên sẽ thấy một điểm chung: khe nào cũng là chỗ dữ liệu phải nhảy từ nơi này sang nơi khác bằng tay. Đó là lý do vì sao "gom cả vòng vào một chỗ" không phải khẩu hiệu bán hàng suông — mỗi lần bớt được một lần chép tay là bớt được một chỗ có thể rơi mất, và trong tuyển dụng thì thứ rơi mất luôn là một con người cụ thể đang chờ hồi âm.

Câu hỏi thường gặp

Bảy bước có quá dài với công ty nhỏ không?

Không, vì công ty nhỏ không bỏ bước, chỉ rút ngắn từng bước. Bước 1 với công ty mười người là một tin nhắn ba dòng của giám đốc, nhưng vẫn phải có ba dòng đó bằng chữ. Bước 6 có thể là một cuộc nói chuyện mười phút, nhưng vẫn phải ghi lại năm dòng biên bản. Cái phải giữ là đầu ra và người chịu trách nhiệm, cái được cắt là độ dày của giấy tờ.

Một vòng tuyển bao lâu thì hợp lý?

Đừng đi tìm con số chuẩn ngành để so, vì nó phụ thuộc vị trí, thị trường và cách công ty bạn duyệt ngân sách. Cách dùng được hơn là tự đo: ghi ngày bắt đầu và ngày gửi thư mời của năm vị trí gần nhất, lấy đó làm mốc của chính bạn, rồi đặt mục tiêu rút ngắn. Con số của bạn mới là con số đáng cải thiện.

Hồ sơ không đạt thì loại thẳng hay giữ lại?

Giữ lại, nhưng phải giữ kèm lý do và kèm điểm số. Một người trượt vị trí này có thể rất hợp vị trí khác sáu tháng sau, và tìm lại người cũ luôn rẻ hơn đăng tin mới. Điều cần tránh là giữ ở dạng đống file không nhãn — thứ đó không phải kho dữ liệu, chỉ là rác có trật tự.

Ai nên là người chốt cuối cùng?

Trưởng bộ phận sẽ quản lý người mới, và chỉ một người. Nhân sự giữ vai trò bảo đảm quy trình được tuân thủ và bảo đảm cuộc họp chốt có đủ dữ liệu. Chốt tập thể nghe dân chủ nhưng thực tế dẫn đến hai kết quả xấu: hoặc chọn người ít bị phản đối nhất thay vì người phù hợp nhất, hoặc kéo dài đến khi ứng viên tự rút.

Có nên bỏ vòng sàng qua điện thoại cho nhanh?

Không nên. Vòng đó tốn mười lăm phút và loại được những lệch pha mà hồ sơ không bao giờ nói cho bạn biết: kỳ vọng lương, thời gian có thể bắt đầu, tình trạng đang phỏng vấn nơi khác. Bỏ nó đi, bạn tiết kiệm mười lăm phút và có nguy cơ mất một buổi phỏng vấn chuyên môn của ba người.

Chấm điểm theo tiêu chí có làm mất người giỏi trái ngành không?

Có, nếu bạn đặt tiêu chí sai. Điểm số chỉ phản ánh đúng những gì bạn quyết định là quan trọng. Nếu bạn ghi "đúng ngành" vào nhóm bắt buộc thì đương nhiên người trái ngành bị loại — và đó là lựa chọn của bạn chứ không phải lỗi của cách chấm. Muốn mở cửa cho người trái ngành, hãy chuyển tiêu chí đó xuống nhóm ưu tiên và thêm một tiêu chí về khả năng học nhanh có bằng chứng. Ưu điểm của cách chấm có trọng số nằm ở đây: nó bắt bạn viết ra định kiến của mình thành chữ, và cái gì đã thành chữ thì sửa được.

Việc nên làm trong tuần này

Đừng viết lại toàn bộ sổ tay quy trình. Làm năm việc nhỏ, mất chừng ba giờ, và làm cho một vị trí đang tuyển thật.

  1. Mở JD của vị trí đang tuyển, gạch bỏ mọi dòng không kiểm được bằng hồ sơ hoặc bằng câu hỏi. Còn lại bao nhiêu dòng thì đó là bộ tiêu chí nháp của bạn.
  2. Chia số dòng còn lại thành năm nhóm và gắn trọng số 1 đến 10 cho từng dòng. Nếu có quá bốn dòng ở mức 9 trở lên, cắt bớt.
  3. Đặt ba con số: ngưỡng đạt, dải cân nhắc, và luật phủ quyết cho nhóm bắt buộc. Viết ba con số đó vào cùng file với JD.
  4. Lấy mười hồ sơ ngẫu nhiên, hai người chấm độc lập, so kết quả. Chỗ nào lệch quá mười điểm thì sửa lời văn của tiêu chí, không sửa người chấm.
  5. Vẽ sơ đồ bảy bước lên một trang giấy, mỗi ô ghi bốn dòng: đầu ra, người chịu trách nhiệm, hạn, điều kiện chuyển bước. Dán nó vào file chung của nhóm.

Làm xong năm việc đó, lần tuyển sau bạn sẽ thấy khác biệt rõ nhất ở một chỗ: cuộc họp chốt không còn ai nói "anh thấy bạn này được". Người ta sẽ nói "bạn này 79 điểm, mạnh ở tiêu chí thứ hai, yếu ở tiêu chí thứ năm, và đây là câu trong hồ sơ". Từ chỗ đó trở đi, mọi thứ trong quy trình đều sửa được.

Làm tay được, nhưng có cần mất nhiều thời gian như vậy không?

Bảy bước trong bài không khó hiểu, cái khó là duy trì đều tay khi hồ sơ đổ về hàng trăm cái mỗi đợt tuyển. Chấm điểm theo tiêu chí, tổng hợp bảng, so sánh ứng viên, ghi lý do loại — tất cả làm tay đều được, chỉ là tốn rất nhiều giờ ngồi của người tuyển dụng, và dễ lệch chuẩn giữa người này với người kia.

Đây là phần việc Orova Recruit sinh ra để làm hộ: tự động hoá khâu sàng lọc, chấm điểm và tổng hợp hồ sơ theo đúng bộ tiêu chí bạn đặt ra, để đội tuyển dụng dồn thời gian vào việc quan trọng hơn là nói chuyện với ứng viên tốt. Nếu bạn đang loay hoay ở đúng khâu này, có thể thử xem Orova Recruit vận hành thế nào cho trường hợp của mình.

Xem Orova Recruit

Để AI đọc và chấm CV theo đúng JD của bạn

Orova Recruit tách JD thành bộ tiêu chí có trọng số, chấm từng CV kèm bằng chứng trích thẳng từ hồ sơ.

Dùng thử miễn phí