OROVA.VN — BIZ AI AGENT
Hướng dẫn

Đặt ngưỡng đạt và dải cân nhắc: con số quyết ai được gọi

Orova 13 lượt xem
Đặt ngưỡng đạt và dải cân nhắc: con số quyết ai được gọi

Một công ty phần mềm mở vị trí chuyên viên nội dung, nhận về 180 hồ sơ trong mười hai ngày. Họ đã làm phần khó: viết bảng tiêu chí, gán trọng số, chấm điểm từng hồ sơ. Đến lúc mở bảng điểm ra thì cả phòng đứng lại ở một câu hỏi mà không ai chuẩn bị trước: ngưỡng đạt đặt ở bao nhiêu thì gọi? Một người nói 70, vì 70 nghe hợp lý. Đặt 70 vào, đếm được ba hồ sơ. Ba người cho một vị trí, sau mười hai ngày và 180 lượt nộp. Có người đề nghị hạ xuống 60. Ra hai mươi mốt người. Hạ tiếp xuống 50 thì ra bảy mươi tư người, tức là gần một nửa số hồ sơ nhận được — lọc như không lọc.

Cả buổi chiều hôm đó họ không bàn về ứng viên nào cả. Họ bàn về một con số. Và điều tệ nhất là con số cuối cùng được chốt không dựa trên gì hết, ngoài việc nó cho ra số người vừa đủ để lấp mười hai khung giờ phỏng vấn đã đặt lịch từ tuần trước. Thước được uốn cho vừa kết quả, chứ không phải kết quả được đo bằng thước.

Trả lời thẳng: ngưỡng đạt không phải con số bạn chọn theo cảm giác, mà là con số bạn tính ra từ chính bảng tiêu chí của mình — bằng cách tự chấm điểm cho một hồ sơ tưởng tượng vừa đủ tốt để bạn muốn nhấc máy gọi, rồi lấy điểm bình quân theo trọng số của hồ sơ đó. Và dải cân nhắc thì ngược lại: nó được đặt theo sức người, cụ thể là số giờ bạn còn để đọc lại và số suất phỏng vấn bạn xếp được.

Hai câu trên nghe giống nhau nhưng khác nhau về bản chất, và chỗ khác nhau đó là toàn bộ nội dung bài này. Cả hai con số đều nằm ở khâu sàng lọc hồ sơ, tức là khâu đứng giữa việc nhận hồ sơ về và việc nhấc máy gọi. Ngưỡng đạt là một phán quyết về chất lượng, không được chỉnh theo số lượng hồ sơ nhận được. Dải cân nhắc là một hàng đợi công việc, chỉnh theo sức làm là hoàn toàn hợp lệ. Lẫn hai thứ này là lý do phổ biến nhất khiến một hệ thống chấm điểm chạy đúng về mặt kỹ thuật nhưng vô nghĩa về mặt tuyển dụng.

Bài này đi qua bảy phần: hai khái niệm và ba nhóm kết quả dùng để làm gì, cách đặt ngưỡng lần đầu khi chưa có dữ liệu nào, cách chọn độ rộng dải cân nhắc, bốn dấu hiệu cho biết ngưỡng đang sai kèm cách sửa từng cái, vì sao vị trí khó tuyển và vị trí dễ tuyển không dùng chung một ngưỡng, quan hệ giữa ngưỡng đạt và luật ép rớt của tiêu chí bắt buộc, và cuối cùng là sai lầm mà gần như ai cũng mắc ít nhất một lần. Toàn bộ số trong bài là ví dụ tự đặt để bạn kiểm lại được phép tính, không phải số đo từ công ty nào.

Ngưỡng đạt là gì và dải cân nhắc là gì?

Ngưỡng đạt là điểm tối thiểu để một hồ sơ được xếp Đạt. Dải cân nhắc là khoảng điểm ngay dưới ngưỡng, dành cho hồ sơ chưa đủ để gọi ngay nhưng chưa đáng loại. Ba nhóm Đạt, Cân nhắc, Không đạt không dùng để xếp hạng, mà để quyết ba cách xử lý khác nhau.

Hãy hình dung một trục điểm từ 0 đến 100. Ngưỡng đạt là một vạch cắt ngang trục đó. Mọi hồ sơ có điểm bình quân theo trọng số nằm từ vạch trở lên được xếp Đạt. Dải cân nhắc là một khoảng nằm sát dưới vạch, có đáy và có đỉnh: đỉnh chính là ngưỡng đạt, đáy là con số bạn tự chọn. Hồ sơ rơi vào khoảng này được xếp Cân nhắc. Mọi thứ dưới đáy dải là Không đạt.

Ba con số này liên quan chặt với cách bạn tính điểm tổng. Nếu bạn chưa dựng bộ tiêu chí đánh giá ứng viên có trọng số thì ngưỡng đạt chưa có gì để bám vào — phần nền của việc này nằm ở bài chấm điểm CV theo trọng số, và bài đó nên đọc trước bài này. Ở đây chỉ cần nhớ một điều: điểm tổng là bình quân của điểm từng tiêu chí, có nhân trọng số, chia cho tổng trọng số. Nó là một con số có bù trừ — mạnh ở chỗ này có thể kéo bù chỗ yếu ở chỗ kia.

Điều nhiều người bỏ qua: điểm tổng chỉ có nghĩa bên trong một vị trí. Một hồ sơ được 68 điểm ở vị trí chuyên viên nội dung và một hồ sơ được 68 điểm ở vị trí kế toán tổng hợp không hề "ngang nhau". Hai bảng tiêu chí khác nhau, hai bộ trọng số khác nhau, hai thang chấm khác nhau. Đây là lý do đầu tiên vì sao không có một ngưỡng đạt dùng chung cho cả công ty, và bài sẽ quay lại chuyện này kỹ hơn ở phần về vị trí.

Ba nhóm Đạt, Cân nhắc, Không đạt dùng để làm gì

Sai lầm hiểu ban đầu là nghĩ ba nhóm này chỉ là ba mức xếp hạng, kiểu giỏi – khá – trung bình. Nếu chỉ để xếp hạng thì bạn không cần chúng: danh sách sắp theo điểm giảm dần đã đủ. Ba nhóm sinh ra là để gắn mỗi nhóm với một hành động khác nhau, và mỗi hành động tiêu tốn một loại nguồn lực khác nhau của bạn.

Nhóm Đạt: tiêu suất phỏng vấn

Hồ sơ nhóm Đạt đi thẳng vào lịch gọi. Nguồn lực bị tiêu ở đây là suất phỏng vấn — thứ đắt nhất và khó co giãn nhất trong cả quy trình, vì nó ăn vào giờ của trưởng bộ phận chứ không phải giờ của bạn. Một buổi phỏng vấn 45 phút cộng 15 phút ghi chép và trao đổi lại là một tiếng đồng hồ của hai người, tức là hai giờ công cho mỗi ứng viên.

Vì suất phỏng vấn đắt, nhóm Đạt phải nhỏ và phải chắc. Nếu số hồ sơ Đạt nhiều hơn số suất bạn xếp được, bạn gọi theo thứ tự điểm từ cao xuống và để phần còn lại chờ đợt sau — chứ không nâng ngưỡng lên cho vừa số suất. Chuyện này nghe nhỏ nhưng là ranh giới giữa làm đúng và làm sai, bài sẽ nói kỹ ở phần cuối.

Nhóm Cân nhắc: tiêu giờ đọc lại của bạn

Đây là nhóm bị hiểu sai nhiều nhất. Nhóm Cân nhắc không phải là "nhóm gần đạt" hay "nhóm dự phòng". Nó là hàng đợi việc: những hồ sơ mà máy chấm chưa đủ tự tin, cần mắt người đọc lại trước khi quyết. Nguồn lực bị tiêu là giờ đọc của chính bạn, khoảng 8 đến 12 phút cho một hồ sơ nếu đọc nghiêm túc, tức là mở file gốc, đối chiếu với từng dòng tiêu chí, xem phần bằng chứng máy trích ra có khớp không.

Sau khi đọc lại, mỗi hồ sơ trong nhóm này phải đi ra khỏi nhóm — hoặc lên Đạt (bạn quyết định gọi), hoặc xuống Không đạt (bạn quyết định loại), kèm một dòng lý do. Không được để hồ sơ nằm mãi ở trạng thái Cân nhắc. Một nhóm Cân nhắc không bao giờ được dọn thì chính là một hàng đợi tắc, và nó âm thầm làm chậm cả đợt tuyển.

Nhóm Không đạt: tiêu gần như không gì, nhưng phải giữ lại

Nhóm Không đạt không cần bạn làm gì trong đợt này, ngoài một việc: gửi thư báo kết quả. Nhưng đừng xoá. Hồ sơ Không đạt của vị trí này có thể là hồ sơ Đạt của vị trí khác mở ba tháng sau, vì bảng tiêu chí khác nhau. Và quan trọng hơn: khi bạn chỉnh ngưỡng sau vòng tuyển, bạn cần chấm lại toàn bộ để xem ngưỡng mới cho ra kết quả gì — không giữ hồ sơ cũ thì không có gì để kiểm.

Một mẹo nhỏ mà nhiều đội bỏ quên: mỗi lần dọn nhóm Không đạt, hãy đọc lướt năm hồ sơ có điểm cao nhất trong nhóm, tức là năm hồ sơ nằm ngay dưới đáy dải cân nhắc. Nếu trong năm hồ sơ đó bạn thấy một người mà bản năng bảo "người này gọi được", đó là tín hiệu bảng tiêu chí đang thiếu thứ gì đó. Không phải tín hiệu hạ ngưỡng — tín hiệu sửa tiêu chí.

Ba nhóm Đạt, Cân nhắc và Không đạt đặt cạnh nhau kèm hành động và nguồn lực tiêu tốn
Ba nhóm không phải ba mức xếp hạng. Mỗi nhóm gắn với một hành động và tiêu một loại nguồn lực khác nhau.

Đặt ngưỡng đạt lần đầu khi chưa có dữ liệu nào

Vòng tuyển đầu tiên là vòng khó nhất, vì bạn chưa có bảng điểm nào để nhìn. Không có phân bố, không có lịch sử, không biết hồ sơ về sẽ mạnh hay yếu. Nhiều người xử lý bằng cách chọn đại một con số tròn rồi chỉnh dần. Cách đó không sai về mặt kết quả cuối cùng, nhưng nó tốn của bạn nguyên một vòng tuyển để học một thứ mà bạn có thể tính ra trong hai mươi phút.

Bắt đầu từ hồ sơ tối thiểu, không từ con số

Cách làm là dựng ngược. Thay vì hỏi "ngưỡng nên là bao nhiêu", bạn hỏi "hồ sơ mỏng nhất mà tôi vẫn muốn nhấc máy gọi thì trông như thế nào". Rồi bạn tự chấm điểm cho hồ sơ tưởng tượng đó theo đúng bảng tiêu chí đang có, và tính bình quân theo trọng số. Con số ra được chính là ngưỡng đạt lần đầu của bạn.

Đây là ví dụ tự đặt, số do bài này dựng ra để bạn kiểm lại phép tính chứ không phải số của công ty nào. Vị trí: chuyên viên nội dung cho một công ty phần mềm. Bảng tiêu chí sáu dòng, tổng trọng số bằng 35.

Tiêu chíNhómTrọng sốĐiểm hồ sơ tối thiểuĐiểm nhân trọng số
Kinh nghiệm viết nội dung từ 2 nămBắt buộc960540
Đã làm SEO on-page cho website thậtQuan trọng860480
Có bài đã đăng để xem trực tiếpQuan trọng765455
Đọc được số từ công cụ đo lưu lượngƯu tiên540200
Đọc hiểu tài liệu tiếng AnhCơ bản455220
Từng làm ngành phần mềm B2BLinh hoạt22040
Tổng351.935

Điểm bình quân theo trọng số của hồ sơ tối thiểu này bằng 1.935 chia 35, ra 55,3 điểm. Đó là ngưỡng đạt lần đầu. Bạn có thể tự cộng lại: 60 nhân 9 bằng 540, cộng 60 nhân 8 bằng 480, cộng 65 nhân 7 bằng 455, cộng 40 nhân 5 bằng 200, cộng 55 nhân 4 bằng 220, cộng 20 nhân 2 bằng 40. Tổng 1.935. Chia cho tổng trọng số 35 ra 55,285, làm tròn một chữ số thập phân là 55,3.

Việc chấm cho hồ sơ tưởng tượng này nên làm cùng trưởng bộ phận, và nên làm bằng cách mô tả người thật. Câu hỏi để hỏi họ không phải "anh muốn ngưỡng bao nhiêu" — hỏi vậy sẽ nhận về một con số tròn khác. Câu hỏi đúng là: "Nếu tuần sau có một hồ sơ đúng như thế này, anh có muốn tôi xếp lịch không?" Nếu họ do dự, hạ mô tả xuống một bậc rồi hỏi lại. Điểm mà họ gật đầu lần đầu tiên là điểm bạn cần.

Vì sao đừng bắt đầu bằng một con số tròn

Con số 70 hay 80 nghe rất có sức thuyết phục trong phòng họp. Chính vì thế nó nguy hiểm. Ba lý do cụ thể.

Thứ nhất, số tròn không đến từ đâu cả, nên không sửa được. Khi ngưỡng là 55,3 và ai đó hỏi vì sao, bạn chỉ ra được bảng tính và nói: vì hồ sơ tối thiểu chúng ta thống nhất được chấm như thế này. Khi ngưỡng là 70 và ai đó hỏi vì sao, câu trả lời trung thực duy nhất là "vì nó nghe hợp lý". Một con số không có gốc thì mỗi lần bàn lại là bàn từ đầu, và người nói to nhất sẽ thắng.

Thứ hai, số tròn kéo theo neo tâm lý. Ai cũng quen với thang điểm học đường: 70 là khá, 80 là giỏi, dưới 50 là trượt. Điểm bình quân theo trọng số của một bảng tiêu chí tuyển dụng không phải điểm học đường. Nó phụ thuộc vào việc bạn có bao nhiêu tiêu chí, trọng số phân bố ra sao, và cách AI hoặc người chấm rải điểm chặt hay lỏng. Một bảng tiêu chí chấm chặt có thể hiếm khi cho ai vượt 65 điểm, và trong bảng đó thì 58 đã là rất tốt. Neo vào 70 làm bạn loại nhầm cả đợt.

Thứ ba, số lẻ tự nó là một lời nhắc. Nhìn thấy 55,3 trên màn hình, bạn nhớ ngay rằng nó là kết quả của một phép tính, và phép tính đó có thể tính lại khi bảng tiêu chí đổi. Nhìn thấy 70, bạn tưởng đó là chân lý. Đây không phải chuyện tâm linh về con số — đây là chuyện giữ được đường về nguồn gốc của một quyết định, đúng như nguyên tắc mọi tiêu chí đều phải truy được về mô tả công việc mà bài mô tả công việc viết sao để chấm được ứng viên đã bàn.

Một lưu ý thực tế: nếu công cụ bạn dùng chỉ nhận số nguyên cho ngưỡng, hãy lấy phần nguyên chứ đừng làm tròn lên số tròn gần nhất. Từ 55,3 thì lấy 55, không lấy 60. Chênh 5 điểm ở vùng giữa phân bố có thể là chênh vài chục hồ sơ.

Năm bước tính ngưỡng đạt lần đầu từ bảng tiêu chí khi chưa có dữ liệu
Đặt ngưỡng lần đầu là một phép tính hai mươi phút, không phải một cuộc bỏ phiếu chọn số đẹp.

Dải cân nhắc nên rộng bao nhiêu

Nếu ngưỡng đạt trả lời câu hỏi "chất lượng tối thiểu là gì", thì độ rộng dải cân nhắc trả lời một câu hỏi hoàn toàn khác: "tôi còn bao nhiêu sức để đọc lại". Đây là chỗ được phép tính theo năng lực làm việc, và tính theo năng lực ở đây không phải là gian lận, vì nhóm Cân nhắc không phải một phán quyết — nó là một hàng đợi.

Hai hướng sai đối xứng nhau

Dải quá rộng thì nhóm Cân nhắc phình ra và bạn phải đọc tay hàng chục hồ sơ. Khi đó việc chấm điểm gần như mất tác dụng: bạn quay lại đúng cảnh ngồi đọc từng file như trước khi có hệ thống, chỉ khác là bây giờ có thêm một cột điểm mà bạn không tin lắm. Dải quá hẹp thì ngược lại, những hồ sơ chỉ thua ngưỡng một vài điểm bị đẩy thẳng xuống Không đạt và không ai nhìn lại. Đây chính là vùng dễ sai nhất của mọi hệ thống chấm điểm, vì sai số của việc chấm tập trung đúng ở khoảng sát vạch.

Cách tính theo sức thật của bạn

Ba con số bạn cần đo, và đo được trong mười phút. Vẫn là ví dụ tự đặt, dùng lại vị trí chuyên viên nội dung ở trên.

  1. Số hồ sơ một đợt nhận được. Ở ví dụ này là 180 hồ sơ trong mười hai ngày.
  2. Số suất phỏng vấn xếp được trong hai tuần. Trưởng bộ phận cho ba khung mỗi tuần, mỗi khung hai buổi, tức 12 suất cho hai tuần.
  3. Số giờ bạn còn để đọc lại. Ba giờ mỗi tuần, hai tuần là sáu giờ, tức 360 phút. Đọc lại kỹ một hồ sơ mất 10 phút, vậy sức đọc lại tối đa là 36 hồ sơ.

Từ ba con số đó ra hai giới hạn. Nhóm Cân nhắc không được vượt quá 36 hồ sơ, vì vượt là bạn không dọn hết. Và nhóm Cân nhắc nên nằm trong khoảng 15 đến 25 phần trăm tổng số hồ sơ, tức là từ 27 đến 45 hồ sơ với đợt 180 này — lấy phần giao với giới hạn trên thì ra khoảng 27 đến 36 hồ sơ. Đó là mục tiêu về số lượng.

Còn dịch số lượng đó ra điểm thì làm sau khi chấm xong, không phải trước. Bạn sắp bảng điểm giảm dần, tìm xem hồ sơ thứ mấy có điểm rơi xuống dưới ngưỡng, rồi đếm tiếp xuống khoảng ba mươi hồ sơ nữa và lấy điểm của hồ sơ đó làm đáy dải. Trong ví dụ này: 14 hồ sơ đạt từ 55,3 trở lên, ba mươi hồ sơ tiếp theo có điểm trải từ 55,2 xuống 45,4, nên đáy dải đặt ở 45,3. Dải cân nhắc rộng đúng 10 điểm, chứa 30 hồ sơ, nằm gọn trong sức đọc 36 hồ sơ.

Nếu bạn phải đặt đáy dải trước khi chấm vì công cụ yêu cầu vậy, hãy dùng quy tắc tạm: đáy dải bằng ngưỡng trừ 10 điểm. Chạy một đợt, đếm số hồ sơ rơi vào dải, rồi chỉnh: quá 36 thì thu dải còn 7 điểm, dưới 20 thì nới ra 13 điểm. Sau hai đợt là bạn có con số của riêng vị trí đó.

Sáu tình huống và độ rộng dải cân nhắc nên chọn tương ứng
Độ rộng dải cân nhắc quyết bởi số hồ sơ nhận về và số giờ đọc lại còn dư, không quyết bởi cảm giác.

Một biến thể đáng dùng: dải hai tầng

Với vị trí nhận nhiều hồ sơ, có đội chia nhóm Cân nhắc làm hai tầng. Tầng trên, sát ngưỡng, đọc kỹ toàn bộ. Tầng dưới chỉ đọc phần bằng chứng máy trích ra chứ không mở file gốc, mất chừng ba phút mỗi hồ sơ. Cách này nới được dải mà không tăng giờ đọc tương ứng. Nó chỉ chạy được khi phần bằng chứng đủ tin cậy để đọc lướt — chuyện chọn và kiểm bằng chứng nằm ở bài bằng chứng trích từ CV, và nếu phần bằng chứng của bạn còn lỏng thì đừng dùng biến thể này vội.

Bốn dấu hiệu ngưỡng đang sai và cách sửa từng cái

Ngưỡng đặt lần đầu gần như chắc chắn không chuẩn. Chuyện đó bình thường. Vấn đề là biết nhìn vào đâu để phát hiện, và biết sửa cái gì — vì ba trong bốn dấu hiệu dưới đây được sửa bằng cách đụng vào ngưỡng, còn một cái thì tuyệt đối không nên đụng vào ngưỡng.

Dấu hiệu một: không ai đạt

Chạy hết 180 hồ sơ, nhóm Đạt có 0 hoặc 1 người. Ba nguyên nhân có thể, và bạn phải phân biệt được vì cách sửa khác hẳn nhau.

Nguyên nhân thứ nhất là ngưỡng cao thật. Cách kiểm: mở năm hồ sơ điểm cao nhất trong đợt và đọc tay. Nếu bạn đọc xong và thấy có ba người bạn sẵn sàng gọi, thì ngưỡng đang cao. Sửa bằng cách hạ ngưỡng xuống bằng điểm của hồ sơ thấp nhất trong ba người đó, ghi vào sổ lý do hạ, và giữ con số mới ít nhất một đợt nữa để có cái so sánh.

Nguyên nhân thứ hai là bảng tiêu chí đánh dấu quá nhiều thứ là bắt buộc, nên hồ sơ bị ép rớt hàng loạt trước cả khi ngưỡng có tác dụng. Cách kiểm: đếm xem trong nhóm Không đạt, bao nhiêu hồ sơ bị loại vì luật ép rớt chứ không phải vì điểm thấp. Nếu con số đó vượt một phần ba, hạ ngưỡng không giải quyết được gì hết. Phần sau của bài nói riêng về chuyện này.

Nguyên nhân thứ ba là nguồn hồ sơ sai. Nếu bạn đọc năm hồ sơ tốt nhất và thấy đúng là không ai gọi được, thì ngưỡng của bạn không sai — tin tuyển dụng hoặc kênh đăng của bạn mới sai. Sửa ở đây là sửa tin, đổi kênh, chỉnh mức lương công bố, chứ không phải chỉnh thước đo. Cách theo dõi chuyện này qua từng bước của phễu nằm ở bài phễu tuyển dụng và chỉ số cần đo.

Dấu hiệu hai: quá nửa số hồ sơ đạt

96 trên 180 hồ sơ vào nhóm Đạt. Lúc này hệ thống chấm điểm không giúp gì cả, vì bạn vẫn phải tự chọn trong 96 người. Nguyên nhân thường không phải ngưỡng thấp, mà là bảng tiêu chí không phân biệt được ai với ai: phần lớn tiêu chí là thứ mà hầu như hồ sơ nào cũng có.

Cách sửa theo thứ tự. Trước hết rà bảng tiêu chí, tìm những dòng mà trên 80 phần trăm hồ sơ đều được điểm cao — những dòng đó không phân loại được, hạ trọng số xuống hoặc bỏ hẳn. Tiếp theo, thêm một hoặc hai tiêu chí thật sự phân biệt, thường là thứ liên quan tới phạm vi công việc chứ không phải tới kỹ năng: đã từng tự chịu trách nhiệm một mảng, đã từng làm việc với quy mô tương đương, đã từng xử lý loại tình huống mà vị trí này gặp hằng tuần. Chấm lại và xem phân bố. Nếu vẫn quá nửa đạt, lúc đó mới nâng ngưỡng, và nâng lên bằng điểm của hồ sơ thứ ba mươi sáu tính từ trên xuống — tức khoảng ba lần số suất phỏng vấn bạn có.

Dấu hiệu ba: nhóm Cân nhắc phình to

Dải rộng 10 điểm mà chứa tới 70 trên 180 hồ sơ. Điều này nói lên một chuyện về phân bố điểm: điểm đang dồn cục ở một khoảng hẹp. Khi hầu hết hồ sơ chụm quanh cùng một vùng điểm, mọi vạch cắt bạn đặt đều rơi vào giữa đám đông, và mỗi lần xê dịch một điểm là thay đổi hàng chục hồ sơ.

Sửa ngắn hạn: thu dải xuống 5 điểm để dọn được trong tuần này. Sửa gốc: làm cho điểm giãn ra. Điểm dồn cục thường vì thang chấm của từng tiêu chí quá thô, kiểu chỉ có ba mức có – hơi có – không có, khiến hầu hết hồ sơ rơi vào mức giữa. Viết lại mô tả từng mức điểm cho tiêu chí trọng số cao nhất, nói rõ 30 điểm nghĩa là gì, 60 điểm nghĩa là gì, 90 điểm nghĩa là gì. Riêng việc đó thường giãn phân bố ra ngay ở đợt sau.

Dấu hiệu bốn: người đạt vào phỏng vấn lại rớt hết

Đây là dấu hiệu quan trọng nhất và cũng bị xử lý sai nhiều nhất. Bạn gọi 8 người nhóm Đạt, phỏng vấn xong loại cả 8. Phản xạ tự nhiên là nâng ngưỡng lên. Đừng.

Suy nghĩ cho kỹ: nếu ngưỡng cao quá thì bạn sẽ thấy dấu hiệu một, không phải dấu hiệu bốn. Việc 8 người vượt ngưỡng mà rớt phỏng vấn nghĩa là thước của bạn đang đo đúng cái nó đo, nhưng nó đo nhầm thứ. Nâng ngưỡng chỉ làm bạn có ít người hơn để rớt, chứ không làm thước đo đúng hơn.

Cách sửa: ghi lý do rớt của cả 8 người, mỗi người một dòng, bằng từ ngữ cụ thể chứ không phải "không phù hợp". Rồi đếm. Nếu 6 trên 8 rớt vì cùng một lý do — ví dụ không tự đặt được kế hoạch nội dung cho một quý, chỉ quen nhận đề bài rồi viết — thì thứ đó hoặc chưa có trong bảng tiêu chí, hoặc có nhưng trọng số quá thấp. Thêm dòng đó vào bảng với trọng số cao, chấm lại toàn bộ 180 hồ sơ, và giữ nguyên ngưỡng. Bạn sẽ thấy danh sách Đạt đổi hẳn thành phần.

Nếu 8 người rớt vì 8 lý do khác nhau, đó lại là chuyện khác: buổi phỏng vấn của bạn chưa có cấu trúc, mỗi người hỏi một kiểu và loại theo cảm tính. Sửa ở buổi phỏng vấn, không sửa ở bảng điểm — cách dựng bộ câu hỏi và thang chấm cho buổi gặp nằm ở bài kỹ năng phỏng vấn và quy trình phỏng vấn.

Bốn dấu hiệu ngưỡng đạt đang sai và cách sửa tương ứng từng dấu hiệu
Ba dấu hiệu đầu sửa bằng ngưỡng hoặc dải. Dấu hiệu thứ tư thì tuyệt đối không đụng vào ngưỡng.

Ngưỡng theo vị trí: khó tuyển và dễ tuyển không dùng chung một con số

Đây là chỗ hay bị làm sai vì lý do hành chính: ai đó muốn một con số dùng chung cho cả công ty để báo cáo cho gọn. Nhưng ngưỡng đạt không phải chuẩn chất lượng của công ty, nó là điểm cắt trên một thang đo riêng của từng vị trí. Hai vị trí có hai bảng tiêu chí khác nhau thì thang đo khác nhau, và điểm cắt phải khác nhau.

Ngoài chuyện thang đo, còn một lý do thực tế hơn: số hồ sơ về. Vị trí nhận 300 hồ sơ và vị trí nhận 14 hồ sơ đứng trước hai bài toán trái ngược nhau. Cái thứ nhất cần lọc mạnh để không chết đuối trong hồ sơ. Cái thứ hai cần lọc nhẹ để không bỏ sót người duy nhất có thể làm được việc.

Kiểu vị tríSố hồ sơ điển hình một đợtNgưỡng đặt thế nàoDải cân nhắcCách xử lý
Khó tuyển, nguồn hẹp (kỹ sư dữ liệu, kiểm toán trưởng)10 đến 25Hạ khoảng 5 điểm so với hồ sơ tối thiểu tính raRộng 15 điểm hoặc bỏ hẳnĐọc tay gần như toàn bộ. Điểm chỉ dùng để sắp thứ tự đọc
Bình thường (chuyên viên nội dung, kế toán tổng hợp)80 đến 200Đúng bằng hồ sơ tối thiểu tính raRộng 10 điểmĐọc lại toàn bộ nhóm Cân nhắc, dọn hết trong hai tuần
Nhiều hồ sơ, nguồn rộng (nhân viên tư vấn qua điện thoại, thực tập)250 trở lênNâng khoảng 5 điểm so với hồ sơ tối thiểu tính raRộng 5 điểmChỉ đọc lại nhóm Cân nhắc khi nhóm Đạt không đủ suất

Bảng trên là ví dụ tự đặt để bạn có điểm khởi đầu, không phải chuẩn ngành. Điều cần nhớ là hướng chỉnh chứ không phải con số: nguồn càng hẹp thì ngưỡng càng phải nới và dải càng phải rộng, vì cái giá của việc bỏ sót một người giỏi ở vị trí khó tuyển cao hơn nhiều so với cái giá của việc đọc thừa vài hồ sơ.

Có một trường hợp đặc biệt đáng nói: vị trí khó tuyển mà nhận đúng 14 hồ sơ thì đừng dùng ngưỡng làm bộ lọc nữa. Đọc tay cả 14, dùng điểm chỉ để quyết đọc ai trước. Hệ thống chấm điểm sinh ra để tiết kiệm giờ đọc khi số hồ sơ vượt sức người. Dưới ngưỡng đó, nó vẫn hữu ích ở chỗ giữ cho cách đánh giá nhất quán và có bằng chứng, nhưng đừng để nó loại giúp bạn ai cả.

Và tuyệt đối đừng so điểm giữa hai vị trí trong báo cáo. Câu "vị trí A có điểm trung bình 61, vị trí B có 48, chất lượng ứng viên vị trí B kém hơn" là một câu sai. Nó chỉ nói lên rằng bảng tiêu chí của B chấm chặt hơn. Muốn so chất lượng nguồn giữa các vị trí thì so tỉ lệ đạt trên tổng hồ sơ, hoặc so tỉ lệ người vượt được vòng phỏng vấn.

Ngưỡng đạt và luật ép rớt: hai cơ chế khác nhau, đừng lẫn

Đây là phần mà lẫn lộn gây thiệt hại lớn nhất, vì hậu quả không hiện ra ngay. Hệ thống vẫn chạy, vẫn ra danh sách, chỉ là danh sách sai theo một kiểu rất khó nhìn thấy.

Hai cơ chế làm việc ở hai tầng khác nhau.

Ngưỡng đạt làm việc trên một con số tổng, và con số tổng có bù trừ. Một hồ sơ yếu ở tiêu chí này nhưng mạnh vượt trội ở tiêu chí khác vẫn có thể vượt ngưỡng. Đó là tính chất, không phải lỗi — bạn muốn có bù trừ, vì người thật không ai đều tăm tắp ở mọi mặt.

Luật ép rớt làm việc trên từng tiêu chí bắt buộc, và không có bù trừ. Quy ước phổ biến, và cũng là quy ước bài này dùng, là tiêu chí thuộc nhóm bắt buộc mà bị chấm dưới 50 điểm thì hồ sơ bị ép về Không đạt, bất kể điểm tổng cao đến đâu. Luật này chạy trước, ngưỡng chạy sau. Không có chuyện điểm tổng cao cứu được một hồ sơ trượt tiêu chí bắt buộc.

Ba hồ sơ ví dụ dưới đây, vẫn dùng bảng tiêu chí sáu dòng và tổng trọng số 35 ở trên, cho thấy hai cơ chế chạm nhau ở đâu. Số do bài này tự đặt, bạn cộng lại kiểm được.

Tiêu chí (trọng số)Hồ sơ AHồ sơ BHồ sơ C
Kinh nghiệm viết nội dung 2 năm — bắt buộc (9)856540
SEO on-page (8)704590
Bài đã đăng để xem (7)805585
Đọc số từ công cụ đo (5)604080
Tiếng Anh (4)756090
Ngành phần mềm B2B (2)303090
Tổng điểm nhân trọng số2.5451.8302.615
Điểm bình quân theo trọng số72,752,374,7
Xếp loạiĐạtCân nhắcKhông đạt (ép rớt)

Hồ sơ C có điểm tổng cao nhất trong ba hồ sơ, 74,7 điểm, vượt xa ngưỡng 55,3. Nhưng tiêu chí bắt buộc của C chỉ được 40 điểm, dưới mức 50, nên luật ép rớt đưa C về Không đạt. Nếu bạn chỉ nhìn cột điểm tổng và sắp giảm dần, C đứng đầu bảng và bạn sẽ gọi nhầm. Đây chính là lý do phải nhìn cả cột xếp loại chứ không chỉ cột điểm.

Ba hồ sơ ví dụ với điểm bình quân theo trọng số và kết quả xếp loại khác nhau
Hồ sơ C điểm cao nhất nhưng vẫn Không đạt, vì tiêu chí bắt buộc dưới 50 và luật ép rớt chạy trước ngưỡng.

Yêu cầu nào đặt ở đâu

Quy tắc phân việc rất đơn giản: thứ mà thiếu là không làm được việc hoặc không hợp lệ về giấy tờ thì đặt làm tiêu chí bắt buộc. Thứ mà thiếu chỉ làm hồ sơ yếu đi thì để cho ngưỡng xử lý qua trọng số.

  • Chứng chỉ hành nghề bắt buộc theo luật — tiêu chí bắt buộc. Không có là không ký hợp đồng được, không có chuyện bù bằng kinh nghiệm.
  • Ngôn ngữ dùng để làm việc hằng ngày với đội ở nước ngoài — tiêu chí bắt buộc, nếu thật sự mọi cuộc họp đều bằng ngôn ngữ đó.
  • Được phép làm việc hợp pháp tại nơi đặt văn phòng — tiêu chí bắt buộc.
  • Số năm kinh nghiệm — thường KHÔNG nên là bắt buộc. Một người bốn năm rưỡi làm đúng việc có thể tốt hơn người sáu năm làm lệch. Để trọng số cao và cho ngưỡng xử lý.
  • Bằng đại học đúng chuyên ngành — thường KHÔNG nên là bắt buộc, trừ ngành có quy định riêng. Đây là chỗ hay bị lạm dụng nhất và cũng là chỗ loại oan nhiều người nhất.
  • Kinh nghiệm đúng ngành — gần như không bao giờ nên là bắt buộc. Đặt trọng số vừa phải là đủ.

Con số cần theo dõi: nếu quá một phần ba số tiêu chí của bạn nằm ở nhóm bắt buộc, cửa vào đã hẹp tới mức ngưỡng đạt gần như không còn tác dụng gì. Với bảng 8 đến 16 tiêu chí, hai đến bốn tiêu chí bắt buộc là hợp lý. Nhiều hơn thì rà lại, và với mỗi dòng bắt buộc hãy tự hỏi đúng một câu: nếu người này thiếu thứ này nhưng xuất sắc mọi mặt khác, tôi có thật sự từ chối gặp họ không? Trả lời được "có" thì giữ. Do dự thì chuyển sang trọng số.

Hai lỗi ngược chiều

Lỗi thứ nhất: nâng ngưỡng để loại người thiếu bằng cấp. Cách này không bao giờ chạy đúng, vì ngưỡng tác động lên toàn bộ hồ sơ chứ không riêng người thiếu bằng. Bạn nâng ngưỡng lên 5 điểm để loại vài người thiếu bằng, và loại kèm cả chục người đủ bằng nhưng điểm sát vạch. Muốn loại theo bằng thì đặt bằng làm tiêu chí bắt buộc — đó là công cụ đúng.

Lỗi thứ hai: đánh dấu bắt buộc cho mọi thứ quan trọng. Từ "bắt buộc" trong bảng tiêu chí không có nghĩa là "quan trọng". Nó có nghĩa là "không có thì loại thẳng". Thứ quan trọng nhưng có thể bù trừ thì thuộc nhóm quan trọng với trọng số cao, không thuộc nhóm bắt buộc. Đội nào cũng mắc lỗi này ở bảng tiêu chí đầu tiên, và triệu chứng luôn giống nhau: chạy xong không ai đạt, mà nhìn danh sách thì thấy nhiều người trông rất được.

Sai lầm lớn nhất: chỉnh thước cho vừa kết quả

Quay lại phòng họp ở đầu bài. Trưởng bộ phận nói: "Cho anh mười người để gặp." Bạn có 180 hồ sơ và một thanh trượt điều chỉnh ngưỡng. Kéo xuống tới khi cột đếm hiện số 10 là xong việc, mất ba mươi giây. Gần như ai làm nghề này cũng đã từng làm đúng thao tác đó ít nhất một lần.

Vấn đề không phải đạo đức. Vấn đề là ba hậu quả rất cụ thể.

Một, ngưỡng mất hết ý nghĩa so sánh. Đợt tháng Ba ngưỡng 62 vì hồ sơ về nhiều. Đợt tháng Sáu ngưỡng 48 vì hồ sơ về ít. Bây giờ câu "tỉ lệ đạt tháng Sáu thấp hơn tháng Ba" không nói lên điều gì hết, vì hai tháng dùng hai thước khác nhau. Bạn mất khả năng theo dõi chất lượng nguồn ứng viên theo thời gian — mà đó lại chính là thứ có giá trị nhất mà một hệ thống chấm điểm mang lại sau vài tháng.

Hai, bạn đang tuyển theo hồ sơ nhận được chứ không theo yêu cầu công việc. Kéo ngưỡng cho vừa số người muốn gặp nghĩa là chuẩn của bạn dao động theo thị trường lao động từng tháng. Tháng nào ít người giỏi nộp thì bạn tự động hạ chuẩn xuống, mà chính tháng đó mới là tháng cần giữ chuẩn nhất. Người được tuyển vào trong những tháng như vậy là người mà sáu tháng sau bạn phải xử lý hậu quả.

Ba, bạn không học được gì. Bốn dấu hiệu ở phần trên chỉ đọc được khi ngưỡng đứng yên. Ngưỡng chạy theo mong muốn thì mọi tín hiệu bị xoá sạch: không bao giờ thấy "không ai đạt", không bao giờ thấy "quá nửa đạt", vì bạn đã can thiệp trước khi tín hiệu kịp hiện ra.

Làm gì thay thế khi thiếu người để gặp

Giữ nguyên ngưỡng và báo con số thật: "Đợt này có 4 hồ sơ đạt, không phải 10." Rồi chọn một trong ba đường, và ghi lại đã chọn đường nào.

  1. Gọi thêm từ nhóm Cân nhắc. Đây là đường hợp lệ nhất và cũng là lý do nhóm Cân nhắc tồn tại. Bạn đọc tay sáu hồ sơ trong nhóm, chọn sáu người khá nhất, ghi vào sổ "gọi thêm 6 người nhóm Cân nhắc vì nhóm Đạt không đủ suất". Ngưỡng nguyên vẹn, sổ sách rõ ràng, và tháng sau bạn vẫn so sánh được.
  2. Mở rộng nguồn. Đăng thêm kênh, sửa lại tin, nhờ nội bộ giới thiệu, chủ động tìm người. Đây là đường chậm nhưng là đường sửa đúng gốc khi vấn đề nằm ở lượng hồ sơ vào.
  3. Sửa yêu cầu công việc thật sự. Nếu sau ba đợt liền không ai đạt và bạn đã kiểm rằng nguồn không tệ, thì yêu cầu của vị trí đang cao hơn mức thị trường trả cho mức lương đó. Ngồi lại với trưởng bộ phận, bỏ bớt một yêu cầu, sửa mô tả công việc, rồi sửa bảng tiêu chí theo. Đây là hạ chuẩn có ý thức, có ghi chép, khác hoàn toàn với kéo thanh trượt.

Ba đường đó đều dẫn tới việc bạn gặp thêm người. Khác biệt là sau khi làm xong, bạn vẫn biết mình đang đo bằng thước nào.

Quy trình chỉnh ngưỡng sau mỗi vòng tuyển

Việc chỉnh ngưỡng nên làm đúng một lần sau mỗi vị trí đóng, không làm giữa chừng. Chỉnh giữa chừng thì nửa số hồ sơ được chấm bằng thước cũ, nửa còn lại bằng thước mới, và bảng kết quả không dùng được.

BướcViệc làmMất bao lâuRa cái gì
1Ghi ba con số của đợt vừa xong: số hồ sơ Đạt, số Cân nhắc, số Không đạt5 phútPhân bố để so với đợt trước
2Ghi kết quả phỏng vấn: gọi bao nhiêu người, qua vòng bao nhiêu, lý do rớt từng người15 phútDữ liệu để đọc dấu hiệu thứ tư
3Đối chiếu với bốn dấu hiệu, xác định đang gặp dấu hiệu nào (có thể không gặp cái nào)10 phútKết luận: sửa ngưỡng, sửa dải, hay sửa tiêu chí
4Đọc tay 5 hồ sơ nằm ngay dưới đáy dải cân nhắc50 phútKiểm xem có bỏ sót người nào không
5Chỉnh đúng một thứ, ghi lý do vào sổ vị trí10 phútNgưỡng hoặc dải hoặc bảng tiêu chí mới
6Chấm lại toàn bộ hồ sơ cũ bằng thông số mới, xem kết quả đổi thế nàoChạy nềnXác nhận thay đổi có tác dụng đúng hướng

Điểm quan trọng nhất ở bảng trên là bước 5: chỉnh đúng một thứ mỗi lần. Chỉnh cùng lúc ngưỡng, dải và trọng số thì đợt sau bạn không biết thay đổi nào tạo ra kết quả nào. Một lần một thứ, ghi lý do, chờ một đợt. Sau ba đến bốn vị trí, ngưỡng của bạn sẽ ổn định và bạn gần như không phải đụng vào nữa, trừ khi mô tả công việc thay đổi.

Bước 6 chỉ khả thi khi bạn giữ được toàn bộ hồ sơ cũ và chấm lại được hàng loạt. Làm tay thì bước này là gánh nặng nên hầu như ai cũng bỏ, và bỏ bước này nghĩa là mọi lần chỉnh ngưỡng đều là chỉnh mù. Đây là chỗ công cụ tạo khác biệt thật sự, chứ không phải ở tốc độ chấm.

Làm tay tới đâu thì hết sức

Với ba mươi hồ sơ, bạn làm được toàn bộ việc chấm điểm CV này bằng một bảng tính. Cột tiêu chí, cột trọng số, cột điểm, một công thức bình quân, một công thức xếp loại theo ngưỡng và dải. Thêm một cột kiểm tiêu chí bắt buộc để ép rớt. Mất một buổi để dựng và dùng lại được cho nhiều vị trí.

Chỗ bảng tính đuối là khi số hồ sơ vượt khoảng một trăm, và đặc biệt là ở bước chấm lại. Mỗi lần bạn chỉnh trọng số hay phát hiện bảng tiêu chí thiếu một dòng, về nguyên tắc phải chấm lại toàn bộ hồ sơ cũ để so sánh công bằng. Làm tay thì việc đó là đọc lại một trăm tám mươi file, nên không ai làm, nên hệ thống không bao giờ được kiểm chứng. Đó là lý do các bảng tính chấm điểm thường tốt trong hai tháng đầu rồi lặng lẽ bị bỏ.

Khi tới ngưỡng đó thì công cụ giúp được ba việc cụ thể: giữ điểm từng tiêu chí kèm bằng chứng trích thẳng từ hồ sơ để bạn kiểm lại được, tính điểm tổng ở phía máy chủ theo đúng công thức bình quân trọng số thay vì lấy con số do AI tự cộng, và cho phép đổi ngưỡng, đổi dải cân nhắc, đổi trọng số rồi chạy lại cả tập hồ sơ mà không phải đọc lại file nào. Orova Recruit làm đúng ba việc này: nhận JD rồi tách thành 8 đến 16 tiêu chí chia năm nhóm từ bắt buộc tới linh hoạt, đề xuất sẵn một ngưỡng đạt để bạn sửa, và áp luật ép rớt cho tiêu chí bắt buộc dưới 50 điểm trước khi so với ngưỡng.

Điểm đáng nói cho một bài về ngưỡng: hệ thống giữ cả trạng thái do bạn tự đánh giá bên cạnh trạng thái AI chấm, nên sau mỗi đợt bạn nhìn thấy ngay ngưỡng của mình đang lệch về phía nào. Xuống tới vòng sau, điểm phỏng vấn cũng được tính trên thang 100 theo cùng bộ trọng số, và quyết định cuối là chọn hay loại do người có quyền bấm, có ghi ai bấm và lúc nào. Phần quyết định gọi ai vẫn là của bạn, và nên như vậy.

Một điều cần nói thẳng: công cụ không giúp bạn chọn được ngưỡng đúng. Nó chỉ làm cho việc thử và sửa ngưỡng rẻ đến mức bạn chịu làm. Con số đúng vẫn đến từ việc bạn ngồi với trưởng bộ phận, mô tả hồ sơ tối thiểu, và đọc tay năm hồ sơ sát vạch sau mỗi vòng.

Ngưỡng nào cho vòng phỏng vấn, và ai được bấm nút cuối

Bài này bàn kỹ về ngưỡng đạt của khâu đọc hồ sơ. Nhưng vòng phỏng vấn cũng cần ngưỡng, và ngưỡng ở đó có tính chất khác hẳn — chỗ này rất hay bị đặt sai.

Ngưỡng phỏng vấn không nên là một con số cứng

Ở khâu hồ sơ, ngưỡng cứng là hợp lý: bạn có hàng trăm hồ sơ, cần một đường cắt để giảm khối lượng đọc, và cái giá của việc cắt hơi chặt là bỏ sót vài người — chấp nhận được vì nguồn vẫn còn.

Ở vòng phỏng vấn thì ngược lại. Số ứng viên nhỏ, mỗi người đã tốn cả tiếng đồng hồ của hai ba người trong công ty, và thông tin bạn có về họ nhiều hơn hẳn. Cắt bằng một con số cứng ở đây là vứt đi phần lớn thông tin vừa thu được. Cách dùng đúng của điểm phỏng vấn là xếp hạng và làm cơ sở tranh luận, chứ không phải làm cái máy chém.

Cụ thể: dùng điểm để trả lời câu "ai đang dẫn đầu và cách nhau bao xa", rồi dùng cuộc thảo luận để trả lời câu "có nhận không". Hai người chênh nhau ba điểm thì coi như ngang nhau và phải bàn; chênh nhau hai mươi lăm điểm thì có bàn cũng khó đảo ngược, và nếu ai đó muốn đảo ngược thì họ phải nêu được lý do nằm ngoài bộ tiêu chí — lý do đó đáng được ghi lại vì nó cho thấy bộ tiêu chí đang thiếu một thứ.

Một ngưỡng cứng vẫn nên có: ngưỡng sàn

Có một loại ngưỡng cứng hữu ích ở vòng phỏng vấn, nhưng nó không nằm ở điểm tổng. Đó là sàn cho từng tiêu chí bắt buộc: nếu câu hỏi kiểm tra một năng lực bắt buộc mà ứng viên chỉ được 0 hoặc 1, thì không nhận, bất kể điểm tổng cao đến đâu. Luật này giống hệt luật ép rớt ở khâu hồ sơ, và nó tồn tại vì lý do y hệt: điểm bình quân che được một lỗ hổng chí mạng.

Ai được bấm nút cuối

Câu hỏi tưởng chừng hành chính này lại quyết định chất lượng cả quy trình. Ba mô hình hay gặp:

Người tuyển dụng bấm. Nhanh, nhưng người tuyển thường chịu áp lực lấp chỗ trống, nên có xu hướng nới ngưỡng vào cuối tháng.

Trưởng bộ phận bấm. Hợp lý nhất trong đa số trường hợp, vì họ chịu hậu quả của quyết định. Rủi ro là họ hay chọn theo cảm giác hợp ý, dẫn tới đội ngũ ngày càng giống nhau.

Hai người cùng đồng ý mới nhận. Chậm hơn nhưng chặn được cả hai rủi ro trên. Với vị trí quan trọng thì cái giá chậm vài ngày rẻ hơn nhiều so với một quyết định sai.

Dù chọn mô hình nào, ba việc nên làm: ghi lại ai là người bấm, ghi lại thời điểm, và ghi một dòng lý do khi quyết định đi ngược thứ hạng. Ba việc này không nhằm quy trách nhiệm — chúng nhằm tạo ra dữ liệu để sáu tháng sau bạn nhìn lại và biết mình nên tin ai trong những trường hợp nào.

Chỉnh ngưỡng bằng dữ liệu thật

Sau mỗi vòng tuyển, mở lại và đối chiếu hai danh sách: người bạn thật sự muốn nhận, và điểm của họ ở cả hai vòng. Nếu người bạn muốn nhận toàn nằm quanh ngưỡng, ngưỡng đang đặt cao. Nếu nhóm trên ngưỡng đông tới mức bạn phải cắt tiếp bằng cảm giác, ngưỡng đang đặt thấp. Chỉnh mỗi lần một chút, và ghi lại con số cũ — một bộ ngưỡng chỉnh dần theo bốn năm đợt tuyển đáng tin hơn bất kỳ con số chuẩn nào chép từ bài viết trên mạng, kể cả bài này.

Câu hỏi thường gặp

Đây là vị trí đầu tiên tôi chấm điểm, tôi nên đặt ngưỡng bao nhiêu?

Đừng chọn con số, hãy tính nó. Ngồi với trưởng bộ phận, mô tả hồ sơ mỏng nhất mà cả hai vẫn muốn gọi, tự chấm điểm cho hồ sơ tưởng tượng đó theo bảng tiêu chí đang có, rồi lấy bình quân theo trọng số. Ở ví dụ trong bài, cách này ra 55,3 điểm. Đặt đáy dải cân nhắc thấp hơn ngưỡng 10 điểm, chạy một đợt, rồi chỉnh theo bốn dấu hiệu.

Một ngưỡng chung cho cả công ty có được không?

Không. Mỗi vị trí có bảng tiêu chí riêng và bộ trọng số riêng, nên thang điểm không so được với nhau. Một hồ sơ 60 điểm ở vị trí này không tương đương 60 điểm ở vị trí khác. Nếu cần một con số chung để báo cáo thì báo tỉ lệ đạt trên tổng hồ sơ, hoặc tỉ lệ người đạt vượt được vòng phỏng vấn — hai chỉ số này so được giữa các vị trí, còn điểm thì không.

Bao lâu nên chỉnh ngưỡng một lần?

Một lần sau mỗi vị trí đóng, không chỉnh giữa chừng. Chỉnh giữa chừng làm hồ sơ trong cùng một đợt bị đo bằng hai thước. Và mỗi lần chỉ chỉnh một thứ: hoặc ngưỡng, hoặc độ rộng dải, hoặc bảng tiêu chí. Chỉnh nhiều thứ cùng lúc thì đợt sau bạn không biết cái nào tạo ra thay đổi.

Nhóm Cân nhắc đọc mãi không hết thì làm sao?

Đó là dấu hiệu dải quá rộng so với sức bạn. Thu dải lại cho số hồ sơ trong nhóm nhỏ hơn số hồ sơ bạn đọc lại được trong hai tuần — tính bằng số giờ còn dư chia cho 10 phút mỗi hồ sơ. Nếu thu dải rồi mà nhóm vẫn to, vấn đề nằm ở phân bố điểm bị dồn cục, và cách sửa là viết rõ mô tả từng mức điểm cho các tiêu chí trọng số cao.

Ứng viên hỏi vì sao hồ sơ của họ không qua vòng đầu thì trả lời thế nào?

Đừng đọc điểm số cho họ nghe, vì con số không có nghĩa với người ngoài hệ thống. Trả lời bằng nội dung: yêu cầu nào của vị trí mà hồ sơ chưa thể hiện được. Muốn trả lời được như vậy thì lúc chấm phải giữ bằng chứng trích từ hồ sơ cho từng tiêu chí, chứ không chỉ giữ con số.

Hồ sơ nhóm Không đạt có nên xoá đi cho gọn không?

Không. Giữ lại để hai việc: chấm lại khi bạn chỉnh ngưỡng hoặc chỉnh bảng tiêu chí, và tìm lại khi mở vị trí khác có yêu cầu gần giống. Một hồ sơ Không đạt của vị trí này hoàn toàn có thể là hồ sơ Đạt của vị trí mở ba tháng sau, vì thang đo khác nhau.

Việc nên làm trong tuần này

Việc một, tính lại ngưỡng của vị trí bạn đang tuyển. Mở bảng tiêu chí ra, mô tả hồ sơ tối thiểu cùng trưởng bộ phận, chấm cho nó, tính bình quân theo trọng số. So con số vừa tính với ngưỡng bạn đang dùng. Nếu ngưỡng đang dùng là một con số tròn và con số vừa tính lệch hơn 5 điểm, bạn vừa tìm ra một lỗi đang chạy.

Việc hai, đo sức đọc lại của chính bạn. Đếm số giờ bạn thật sự dành được cho việc đọc hồ sơ trong hai tuần tới, chia cho 10 phút, ra số hồ sơ tối đa nhóm Cân nhắc được phép có. Đối chiếu với số hồ sơ đang nằm trong nhóm đó. Vượt thì thu dải ngay, đừng để hàng đợi tắc thêm một tuần nữa.

Việc ba, rà lại danh sách tiêu chí bắt buộc. Với từng dòng đang được đánh dấu bắt buộc, tự hỏi: nếu người này thiếu thứ này nhưng xuất sắc ở mọi mặt khác, tôi có thật sự từ chối gặp họ không? Dòng nào bạn do dự thì chuyển sang nhóm quan trọng với trọng số cao. Riêng việc này thường mở lại cửa cho một số hồ sơ mà bạn đã loại oan ở đợt trước.

Ba việc trên mất chưa tới hai tiếng và không cần thêm công cụ nào. Chúng không làm bạn tuyển đúng người ngay lập tức. Nhưng chúng làm cho con số quyết định ai được gọi trở thành một con số có gốc, sửa được, và giải thích được — thay vì một con số ai đó nói ra trong một buổi chiều vì nó nghe hợp lý.

Để AI đọc và chấm CV theo đúng JD của bạn

Orova Recruit tách JD thành bộ tiêu chí có trọng số, chấm từng CV kèm bằng chứng trích thẳng từ hồ sơ.

Dùng thử miễn phí